"Tiểu hỗn đản, tiểu mơ hồ này có biết nàng mạnh chừng nào không, vậy mà còn đi giúp nàng khi phụ chúng ta!" Diệp Lam Vũ rất khó chịu mắng.
"Ta không cần biết nàng mạnh chừng nào, chỉ biết nàng là người bệnh vừa tỉnh lại, cũng không biết nàng còn chấn thương ở đâu không nên các ngươi không nên đánh nhau với nàng!" Diệp Lãng lắc đầu nói.
Hắn che chở Hiên Viên Băng không chỉ vì cảm tình của hai người ở trong mơ mà còn vì tình hình thân thể của Hiên Viên Băng, nàng là người bệnh của hắn!
Hai cái cộng lại tất nhiên Diệp Lãng sẽ thiên vị Hiên Viên Băng nhiều hơn một chút!
Mà đổi thành bình thường thì có thể Diệp Lãng cũng chẳng thèm để ý tới, Diệp Lam Vũ cùng Thất công chúa không phải ngày nào cũng làm vài hiệp sao, hắn có quản sao?
Bất quá cái tâm này của hắn hai nàng không biết, chỉ biết hiện tại Diệp Lãng lại thiên vị Hiên Viên Băng, giúp nàng trong cuộc chiến giữa mình và Hiên Viên Băng, cái này làm hai nàng rất khó chịu!
Hai nàng chuẩn bị bão nổi nhưng sau đó Diệp Lãng lại nói một câu làm các nàng cân bằng lại.
"Hiên Viên Băng, các nàng là người thân nhất của ta, ngươi thích quậy thì cứ quậy nhưng không thể làm tổn thương các nàng dù chỉ là một chút..." Tuy Diệp Lãng không tin Hiên Viên Băng mạnh như vậy nhưng dù sao có khi cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
" Vậy nếu các nàng đả thương ta thì sao?" Hiên Viên Băng nhìn Diệp Lãng.
"Các nàng chắc là sẽ không làm vậy!" Diệp Lãng lắc đầu, hắn tin hai nàng sẽ có chừng mực.
"Vậy vạn nhất xảy ra thì sao!" Hiên Viên Băng không chịu buông tha, tiếp tục hỏi.
Diệp Lãng nói bốn chữ đơn giản: "Chịu đựng, tìm ta!" "Bất công!" Hiên Viên Băng lãnh đạm nói một câu.
"Hai nàng một là tỷ của ta, một là vị hôn thê của ta a, dù không muốn bất công cũng khó! Hơn nữa, ta vụng trộm nói cho ngươi biết, tỷ của ta thực hung ác, ngàn vạn lần đừng đắc tội nàng..." Diệp Lãng lén lút nói với Hiên Viên Băng, nhưng sự "lén lút" này của hắn tựa hồ không có mấy tác dụng.