"Cho dù là như vậy thì có liên quan gì với việc hắn ngủ ở trong phòng của ta? về phần chuyện ngày mai thì mai rồi tính!" Hiên Viên Băng nhìn Thất công chúa nhẹ nhàng nói trong ngữ khí có chứa hương vị thánh khiết tự nhiên của nàng, tuy rằng lời của nàng dường như không được hay lắm.
Bất quá, ý tứ của nàng thì ai cũng hiểu được, tuy rằng cảm thấy có điểm bất khả tư nghị nhưng ai cũng hiểu nàng mới mặc kệ Diệp Lãng là vị hôn phu của ai nàng cũng phải kéo Diệp Lãng đến phòng của mình — đẩy ngã, à không, là ngủ, thuần túy chỉ là ngủ thôi!
"Thặng nữ ngươi có phải thật sự sợ không ai muốn không? Đúng rồi, ngươi đã ba mươi tám tuổi, lớn hơn mười tám tuổi so vói ta và Diệp Lãng a!" Thất công chúa rất khinh thường nói, cũng thử kéo Diệp Lãng về bên cạnh mình. (Haizzz, thật sự là đệ hâm mộ không biết để đâu cho hết, chỉ có một điều ước nhỏ nhoi là mình được như anh ấy thôi, haizzz…)
"Ngươi nói cái gì, ta chỉ biết là ta chỉ mới mười bảy tuổi, vô luận là bề ngoài hay bên trong cũng là mười bảy tuổi, chẳng qua là ta chỉ mất đi hai mươi mốt năm mà thôi! Còn ngươi lại sắp hai mươi tuổi!" Hiên Viên Băng lãnh đạm nói cũng không sinh khí gì.
Đúng như lời nàng nói nàng đã mất đi hai mươi mốt năm, cũng không phải lớn dần trong hai mươi mốt năm, tuy rằng nói tuổi thực tế của nàng đã ba mươi tám nhưng thật sự thì quả thật chỉ mới mười bảy.
Nói một cách dân dã hơn thì nàng xuyên qua, từ năm nàng mười bảy tuổi xuyên qua đến năm nay!(Các chú, các bác đừng hiểu lầm nha, đây là hài kịch, chứ không phải là thể loại xuyên qua rồi thành siêu nhân nhá…)
"Cái này chỉ có thể nói lên ngươi là một yêu tinh! Mau trả lại lão công cho ta, nếu không đừng trách ta không khách khí!" Thất công chúa hừ lạnh nói.
"Đúng vậy, ta chính là yêu tinh!" Hiên Viên Băng thừa nhận, cũng dùng giọng điệu sâu kín nói: "Các ngươi từ nhỏ đã ở cùng một chỗ, đưa cho ta một hồi có sao!"