"Vì sao không thể hỏi?" Diệp Lam Vũ hỏi.
Diệp Lãng hồi đáp: "Bởi vì mỗi lần chúng ta nói đến chuyện này thì ta sẽ lập tức tỉnh lại, sau đó có ngủ tiếp cũng không gặp lại nàng! Bởi vậy chúng ta cũng không nói qua thân phận của mình!"
"Cũng vì vậy ta vẫn nghĩ rằng ngươi chỉ là một cái mộng, là một thứ không tồn tại, thậm chí hoài nghi chỉ là do mình tưởng tượng ra, là một linh hồn khác của ta..." Diệp Lãng tiếp tục sửa sang lại.
"Nhưng hiện tại ta lại nhìn thấy ngươi, rõ ràng ngươi còn đứng trước mặt ta, mà trùng hợp là ngươi cũng là một người bệnh mà ta trị liệu, sự tình đại khái là như vậy, nhưng nghe sao thật mơ hồ, thật bất khả tư nghị a!" Diệp Lãng nhíu mày, tựa hồ đang tiêu hóa chuyện này.
Mà trải qua lời Diệp Lãng nói Diệp Lam Vũ tam nữ trên cơ bản cũng hiểu quan hệ giữa Thánh Nữ Hiên Viên Băng và Diệp Lãng, nói thật quan hệ này cũng quá huyền ảo đi, hơn nữa mức độ thân mật của hai người lại đạt đến một tình trạng khó thể tưởng tượng được.
Nằm mơ cũng có thể gặp nhau, cái này vẫn chưa đủ nói lên mức độ thân mật của bọn họ sao? Cho dù là tình nhân của toàn bộ thế giới, thân thiết đến đâu đi nữa cũng không thể đạt được trình độ như vậy.
"Tiểu Thất à, xem ra đây là kình địch của ngươi nha, vị hôn thê thanh mai trúc mã như ngươi cũng chưa chắc thân hơn người ta, Người ta đêm nào cũng ở cùng một chỗ!" Lúc này Diệp Lam Vũ tựa hồ rất đắc ý, có thể nhìn thấy Thất công chúa bị người dẫm đạp lên, tựa hồ nàng rất thoải mái.
Nàng ghen?
Ghen cái gì? Hắn là đệ đệ của nàng, chỉ cần có người có thể trở thành thê tử đệ đệ nàng thì nàng mới mặc kệ người này là ai, chỉ cần đối xử tốt với đệ đệ nàng là được.
Diệp Lam Vũ sẽ không giúp bất cứ ai thích Diệp Lãng, sẽ không giúp các nàng tranh đoạt địa vị trong lòng hắn, nàng chỉ biết giúp Diệp Lãng "giữ cửa", đá bay những người không thích hợp.