"Đau?! Ta không phải nằm mơ thật à?" Thánh Nữ ngơ ngác nói, nàng đã rất rất lâu không cảm thấy đau đớn.
"Đúng vậy! Ngươi không phải đang nằm mơ!" Uy Nhĩ Đại Giáo Chủ gật đầu, cũng tiến lên vỗ về đầu Thánh Nữ, đây là động tác trước kia hắn hay làm, hắn đối với Thánh Nữ giống như cháu gái của mình vậy.
"Ta không phải đang nằm mơ? Vậy sao trên người của ta lại không bị gì cả, ta nhớ rõ ta bị người ta gây tổn thương rất nặng, căn bản không thể khôi phục mà!" Thánh Nữ lắc lắc đầu, vẫn có điểm không thể tin được chuyện mình không nằm mơ, mình đã sống lại.
"Công lao này là hắn... là tiểu tử bị ngươi ôm ấy!" Uy Nhĩ Đại Giáo Chủ chỉ vào Diệp Lãng trong lòng Thánh Nữ, ngoài sự thật ra, hắn đồng thời nhắc nhở Thánh Nữ nên buông tay, đừng ôm tiểu tử này như vậy nữa!
Nhưng Thánh Nữ lại không buông tay, mà nhẹ nhàng lay lay Diệp Lãng, sau đó nhẹ nhàng hỏi: "Là hắn, hắn có lợi hại như vậy sao?"
Cảm giác này là sao? Sao ta cảm thấy nàng còn ôm chặt hơn nữa, còn nữa, sao lời này giống như nàng vui vẻ vì hắn vậy?
Cái này rốt cuộc là sao?
"Ừ, đệ đệ của ta đương nhiên lợi hại nhưng là, ngươi không được phép chiếm tiện nghi khi hắn đang ngủ, cho dù ngươi là Thánh Nữ cũng không được!" Diệp Lam Vũ thực không khách khí nói cũng muốn kéo Diệp Lãng về.
Nhưng là Thánh Nữ vẫn gắt gao ôm, không để Diệp Lam Vũ thực hiện được !
"Ê ê, ngươi là Thánh Nữ, chú ý hình tượng một chút, đừng ôm lão công của ta như vậy!” Thất công chúa cũng đi lên, để Diệp Lãng bị một nữ nhân như vậy ôm thì sao nàng có thể thoải mái được, nàng đã sớm muốn tách Diệp Lãng và Thánh Nữ ra.
Có điều hai người cũng không thể thành công!
Cứ như vậy Diệp Lam Vũ nổi giận, nàng phóng một cái ma pháp tới, đương nhiên nàng vẫn khống chế rất đúng mực, chỉ là tiểu ma pháp, muốn làm cho Thánh Nữ biết khó mà lui.