"Giúp Ái Đức Hoa? Không thể nào, Ái Đức Hoa chưa từng nói qua, hơn nữa xem thái độ vừa rồi của Ái Đức Hoa với lưu manh cũng không giống như bằng hữu, sao lưu manh lại đi giúp hắn..." Thiếu nữ Phi Phi lập tức lắc đầu phủ quyết.
"Ngươi ngẫm lại mà xem, biểu hiện của Diệp Lãng ở luận võ tràng như vậy thì ai là người có lợi nhất? Nếu hắn thật sự đi tìm tiểu thiếp sẽ không biểu hiện ra một mặt đáng giận như thế!" Thất công chúa nói.
"Còn có, ngươi nói cuối cùng luyện kim vũ khí của Diệp Lãng không còn năng lượng mới bị bại, đó chỉ là một bậc thang mà thôi hắn thả cho Ái Đức Hoa đấy, Diệp Lãng không bao giờ vì một hai kiện luyện kim vũ khí hết năng lượng mà bại trận, trong giới chỉ của hắn ít nhất có trên trăm kiện luyện kim vũ khí, tùy tiện lấy ra một cái là đủ cho Ái Đức Hoa kia ăn đau khổ rồi!" Lúc này Chân Tiểu Yên cũng bổ sung.
"Đúng vậy, đệ đệ tuyệt đối thả Ái Đức Hoa! Cái này cũng có thể nói lên hắn vì trợ giúp Ái Đức Hoa mới làm vậy!" Diệp Lam Vũ tiếp tục khẳng định.
"Nếu là vì Ái Đức Hoa thì sao Ái Đức Hoa lại không nói gì? Hơn nữa, nhìn quan hệ của họ cũng không được tốt lắm a! Vậy tại sao lưu manh phải giúp Ái Đức Hoa..." Thiếu nữ Phi Phi khó hiểu.
"Ái Đức Hoa kia không nói thì chỉ có thể nói lên hắn là kẻ vô nhân tính, vong ân phụ nghĩa, ôm mỹ nhân về nhà xong liền quên mất luôn đệ đệ!" Diệp Lam Vũ rất khinh thường nói.
"Ái Đức Hoa ngươi vừa là ai?" Thất công chúa lại hỏi.
"Hắn chính là thiếu niên có điểm đen đen lúc này nói lưu manh vài lần ấy.” Thiếu nữ Phi Phi chỉ ra Ái Đức Hoa, vài thiếu nữ ở đây đều thấy qua Ái Đức Hoa cho nên cũng rất dễ chỉ ra.
"Ngươi nói Ái Đức Hoa trước kia thật đen? Chính là ở thời điểm luận võ kén rề ấy?" Chân Tiểu Yên lên tiếng hỏi thanh âm vẫn không lớn nhưng lại rất rõ ràng.
"Ừ, Thật đen, đen đến nỗi làm cho người ta nhận không ra, bất quá mấy tháng này hắn đã khôi phục lại rất nhiều.” Thiếu nữ Phi Phi gật đầu nói.