"Ngươi nói cho ta thì là của ta rồi!" Diệp Lãng nhìn thiếu nữ cánh đen, sau đó không thèm để ý nói.
"Ta nói cho ngươi lúc nào, mau trả lại cho ta!" Thiếu nữ cánh đen có điểm sót ruột nói, "Đệ đệ, vị tiểu thư này là ai, sao các ngươi lại quen biết?" Diệp Lam Vũ lấy tay huých nhẹ Diệp Lãng một cái, nhìn thiếu nữ cánh đen kia, có điểm tò mò hỏi.
"Ta không biết nàng, vừa rồi nói chuyện với Nhị Tỷ thì nàng đã ở bên cạnh rồi, gặp qua một lần!" Diệp Lãng không thèm để ý trả lời, lúc này hắn đang nhìn phế tích, bộ dáng mơ mơ màng màng.
"Nhị tỷ?! Đúng rồi, vừa rồi giữa các ngươi có chuyện gì?" Diệp Lam Vũ có điểm kỳ quái, đương nhiên không phải kỳ quái Diệp Lãng gặp Nhị tỷ mà kỳ quái về chuyện phát sinh giữa Diệp Lãng và thiếu nữ cánh đen này, xem vẻ mặt nàng thì tuvệt đối đã có chuyện phát sinh.
"Nên nói thế nào nhỉ... Vừa rồi Diệp Lãng đi loạn trên hành lang, ta và Mia nhìn thấy hắn, gọi hắn đến nói chuyện một chút, sau đó hắn liền rút mười cái lông chim của Mia xong bỏ chạy mất!" Nhị tỷ đã tới, nhìn Diệp Lãng có điểm tức giận nói: "Ngươi nha, có biết với Dực Nhân Tộc thì lông chim quan trọng đến dường nào không? Mau trả lại cho nàng!"
“...”
Mọi người trầm mặc, không nghĩ đến Diệp Lãng lại đi rút lông chim trên người thiếu nữ Dực Nhân Tộc, đại não của họ lúc nào tạm dừng một chút, cũng vì họ biết quy củ của Dực Nhân Tộc.
Đồng thời bọn họ cũng tò mò vì sao Diệp Lãng lại đi rút lông chim của người ta, chuyện này đâu có chút ưu đãi gì với hắn.
"Ý, lần này có điểm ý tứ..."
Làm đương sự, Diệp Lãng cứ theo mục đích của mình mà đi về phía trước, không để ý đến Nhị tỷ và thiếu nữ cánh đen Mía, cũng không để ý đến đám người Diệp Lam Vũ, không để ý đến Phong Hành đang bên cạnh ngăn cản hắn tiếp cận phế tích.