"Ta làm gì tới ngươi? Hình như chúng ta chỉ gặp qua một lần thì phải, là ngươi tự dưng đến gây phiền toái cho ta... Đúng rồi, vì sao ngươi lại tìm ta gây sự? Có cảm giác như trước kia ngươi nhận thức ta ấy..." Diệp Lãng nhìn thiếu nữ Phi Phi, tựa hồ có điểm nhớ lại, nhưng nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.
Lúc này Diệp Lam Vũ nhìn thiếu nữ Phi Phi một chút, nhíu mày lại, tựa hồ nàng cũng cảm thấy đã gặp qua ở đâu rồi, nhưng giống như Diệp Lãng vậy, không nhớ nổi là gặp qua ở đâu.
"Nàng... ta nhớ tới rồi!" Thất công chúa nhìn Phi Phi một hồi đột nhiên nhớ tới một người rất giống thiếu nữ này.
"Ngươi nhớ tới gì?" Diệp Lam Vũ nhìn Thất công chúa một chút, sau đó tiếp tục nhìn thiếu nữ Phi Phi kia.
Trên mặt Thất công chúa lộ một nụ cười quái dị, nhìn cô gái Phi Phi kia, mang theo ý cười nói: "Vị tiểu thư này không phải là cô gái lần trước có tiếp xúc da thịt thân mật với Diệp Lãng sao? Hì hì..."
"Ngươi không nên nói lung tung!" Thiếu nữ Phi Phi đỏ mặt lên, gắt giọng quát, hiện tại nàng đã khẳng định lời vừa rồi của mình quả thật là một sai lầm.
Tốt lắm, bây giờ người ta đã nhận ra rồi đấy, giờ không biết làm sao thu thập đây! Sao hai nàng cũng ở đây, thật sự là phiền toái...
Thiếu nữ Phi Phi nhìn Thất công chúa và Diệp Lam Vũ, trong lòng có điểm oán hận, nếu hai nàng không có ở đây thì có lẽ cũng sẽ không nhận ra mình.
"Tiếp xúc da thịt?" Diệp Lam Vũ và Diệp Lãng ngây người ra một chút, nếu thân mật như vậy thì sao không nhớ ra được chứ? Diệp Lãng thì không có gì, Diệp Lam Vũ càng không thể quên được!
Bất quá, lại nói tiếp, số người có "tiếp xúc da thịt" với Diệp Lãng cũng không nhiều, ngoài Diệp Lam Vũ, Thất công chúa, Hồ Nữ ra thì Chân Tiểu Yên cũng miễn cường tính một.