"Hắc Ngọc Chi Vũ nàv lại thật sự tồn tại hơn nữa còn rõ ràng như vậy nữa..." Diệp Lãng vuốt ve lông chim thiếu nữ, rất cảm khái nói.
Vào lúc này trên mặt thiếu nữ cũng đỏ lên một chút, nàng bị người ta sờ cánh, cảm thấy toàn thân như nhũn ra, không có chút sức lực nào, đây là một loại cảm giác nàng chưa từng trải qua.
Kỳ thật đây cũng là đặc điểm của bộ tộc nàng, cánh chim của họ là khu mẫn cảm, bị người vuốt ve, nhất là người khác phái sẽ làm toàn thân như nhũn ra.
"Diệp Lãng, đừng đụng vào cánh nàng nữa!" Nhị tỷ kịp phản ứng lại liền lập tức kéo tay Diệp Lãng ra, có điểm tức giận nhìn hắn.
"Nhị tỷ, đây là Hắc Ngọc Chỉ Vũ a, là một loại luyện kim tài liệu rất hi hữu không, không phải hi hưu, là tuyệt vô cận hữu!" Diệp Lãng có điểm luyến tiếc nhìn đôi cánh đen của thiếu nữ, hai mắt của hắn sáng lên, bên trong rõ ràng lộ ra ánh sáng dục vọng muốn chiếm lấy làm của riêng.
"Hắc Ngọc Chỉ Vũ? Đó là cái gì?" Nhị Tỷ cùng thiếu nữ trăm miệng một lời hỏi các nàng rất quan tàm về cái này, tạm thời đặt hành vi của Diệp Lãng sang một bên.
"Hắc Ngọc Chi Vũ, trước kia ta đọc được một ít từ mấy quyển sách cổ, là một loại hắc ám ma pháp tài liệu rất hi hữu, vốn hắc ám ma pháp tài liệu đã là vật hi hữu rồi, mà Hắc Ngọc Chi Vũ còn có một loại công năng không thể thay thế được! Cụ thể thì nói ra các ngươi cũng không rõ, tóm lại là một loại tài liệu dùng trong ngành Y, công hiệu có thể làm người ta khởi tử hồi sinh!"
"Trong thư cũng không nói rõ ràng chúng nó xuất xứ từ đâu, còn tưởng rằng là một loại chim nào chứ, trước đây ta vẫn không hiểu được, giờ thì biết rồi! Hóa ra là đến từ điểu nhân như ngươi a..." Diệp Lãng nhìn thiếu nữ điểu nhân, không, là thiếu nữ cánh đen.