Hỏi vì sao Chân Tiểu Yên không đề tỉnh Diệp Lãng à? Là vì nàng cho rằng Diệp Lãng cũng muốn xếp hàng một chút.
Đương nhiên, có lẽ dù Diệp Lãng có biết cũng sẽ xếp hàng, tựa như lời hắn đang nói vậy, đó cũng là một lạc thú...
"Lạc thú? Diệp Lãng, đầu óc của ngươi có bình thường không vậy, cái này mà gọi là lạc thú à, trên đầu thì nắng chói chang, lại còn đứng phơi nắng hơn một giờ nữa, chắc ta sẽ bị đen như A Nhĩ Ôn quá!" Chân Tiểu Yên một bên lấy tay che nắng, nhìn mặt trời trên cao, hai con mắt xinh đẹp dưới sự kích thích của nắng nóng híp lại thành một khe.
"Ngươi muốn biến thành như A Nhĩ Ôn rất khó! Thể chất của ngươi ta không biết à, chỉ bằng chút nắng này chắc chắn sẽ không biến đen! Nếu ngươi sợ thì cứ dùng mũ chắn đi, miễn cho cứ kêu ca sợ biến thành như A Nhĩ Ôn!" Diệp Lãng lấy ra một cái mũ rất đáng yêu đội lên đầu Chân Tiểu Yên, đây là thứ thuộc loại "vô ích" gì đó mà không ai lấy đi cả.
May mà lúc này A Nhĩ Ôn không ở đây, nếu có thì chắc nàng sẽ rất bi thương, nàng lại bị hai người lấy ra làm ví dụ.
"Mũ gì thế này, ý, xinh quá! Ta thích..." Chân Tiểu Yên lấy cái mũ xuống, vốn đang nói Diệp Lãng vì sao không nói trước một tiếng mà đã đội bậy mũ lên đầu mình, nhưng sau khi thấy mũ thì hai mắt nàng liền sáng lên!
Theo ánh mắt nàng có thể thấy được trình độ đáng yêu của cái mũ, vốn Chân Tiểu Yên chỉ thích ăn, không thích ăn mặc mấy, nàng có một lực miễn dịch nhất định với nhưng thứ như thế này.
Mà cái mũ này tựa hồ cũng thực thích hợp với Chân Tiểu Yên, tạo hình như một con chim nhỏ, vòng che đầu tròn tròn to to, rất đáng yêu.
"Diệp Lãng..." Hai mắt Chân Tiểu Yên lóe lóe sáng lên, nhìn Diệp Lãng, bộ dạng như khẩn cầu.