Tay trái Diệp Chỉ Tình chém ra một kiếm, đấu khí nhắm về phía luồng khí lưu, bạo mở tiêu thất ở trên không trung.
Mà đồng thời Diệp Chỉ Tình cũng đẩy nhanh tốc độ, phóng về phía trước bởi nàng biết nếu mình còn chậm chân thì rất có thể sẽ bị những người khác công kích, bị vây quanh.
Sự thật chứng minh ý tưởng của nàng là chính xác, nếu nàng chậm hơn một chút thì những đấu khí ma pháp khác sẽ tiếp nối nhau táp về phía nàng làm nàng chịu thương tích.
Bất quá, dù sao Diệp Chỉ Tình cũng chỉ là bát cấp Vũ Giả, ở lứa tuổi của nàng thì quả thật rất mạnh, nhưng đám người này đều là lão bánh quẩy, cũng có thực lực ngang ngửa nàng, lại có thêm ưu thế về nhân số làm nàng bị vây vào hạ phong.
Nếu lúc này không có biến cố khác thì Diệp Chỉ Tình sẽ trở thành vật trong tay của những người này!
Cho nên tại thời điểm này, đầu óc Diệp Chỉ Tình vận động tốc độ cao, nàng phải nghĩ ra biện pháp giải quyết khốn cảnh của mình, nàng cảm thấy bây giờ tốt nhất là...
Dưới sự vậy quanh của các vị cao thủ vô sỉ, Diệp Chỉ Tình đột nhiên đứng lại, hành vi này của nàng làm các Kiếm Sĩ ngây người ra một chút, không rõ nàng muốn làm gì.
Mà các kiếm sĩ ngây dại không có nghĩa là Diệp Chỉ Tình cũng bất động, sau khi nàng tạm dừng một chút liền nhảy lên, vận khởi tám phần đấu khí, phát ra đấu khí kỹ đắc ý nhất -Song Diềm Trảm!
Hai thanh kiếm cùng chém ra, lấy hình thập tự giao nhau, nhằm về phía cửa lớn!
Nhìn Song Diềm Trảm đỏ rực mạnh mẽ kia, mặt đám người Công Tước cũng tái theo, bọn họ đã hiểu Diệp Chỉ Tình muốn làm điều gì, nàng muốn tạo động tĩnh lớn để kinh động người ở trong!
Vì sao hôm nay gặp được cô gái tuyệt sắc nào cũng đều là biến thái vậy, hai cô gái Băng Hỏa kia chưa nói bây giờ cô gái thoạt nhìn nhu thuận này cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, rất bình tĩnh nhìn thấu rõ tình thế.