Mà thần kỳ nhất là Chân Tiểu Yên, nàng ăn cái gì cũng rất nhanh, nhưng ăn vẫn rất đẹp, thậm chí làm người ta cảm giác có chút mê muội nữa.
Tựa như nàng có quan hệ đặc biệt gì đó với ăn vậy, Chân Tiểu Yên không giống người thường, dường như vì ăn nên nàng mới buông xuống thế giới này.
So sánh với Chân Tiểu Yên, tốc độ ăn của ba người Diệp Lãng chậm hơn rất nhiều, những cái này vẻn vẹn chỉ là so sánh với Chân Tiểu Yên mà thôi nếu so với người thường thì tốc độ của ba người tuyệt đối sẽ không chậm, không, chính xác mà nói thì nhanh hơn rất nhiều.
Vốn Diệp Lãng ăn đã không chậm rồi Diệp Lam Vũ và Thất công chúa cũng vì có Chân Tiểu Yên nên tốc độ ăn của các nàng cũng nhanh hơn bởi các nàng tin rằng nếu không đẩy nhanh tốc độ thì rất nhanh Chân Tiểu Yên sẽ ăn luôn cả phần các nàng.
Chân Tiểu Yên chắc là không biết ăn luôn phần của Diệp Lãng, những phần những người khác thì chưa chắc rồi.
Rất nhanh A Nhĩ Ôn đã phát hiện ra chỗ không bình thường, nàng thấy thực vật trên bàn rất nhanh biến mất, bây giờ nàng không còn lo là có ăn hết hay không mà nàng lo nếu mình còn không ăn nhanh hơn thì chắc là không còn cơ hội ăn nữa.
Vì vậy A Nhĩ Ôn cũng không khách khí ăn thật nhanh!
A Nhĩ Ôn không giống những người khác, ra vẻ rụt rè này nọ, nàng vốn là một bình dân, hơn nữa còn trải qua nạn đói nàng rất hiểu được chỗ đáng quý của thực vật.
Mà kết quả nói cho A Nhĩ Ôn việc mình đẩy nhanh tốc độ là hoàn toàn chính xác bởi phần thực vật cho mười mấy người đã bị ăn sạch sẽ, trừ bỏ trước mặt Diệp Lãng còn có một ít ra, còn lại đã biến mất! Mà tuyệt đại bộ phận đã chui vào bụng Chân Tiểu Yên.
Lúc này A Nhĩ Ôn nghi hoặc nhìn Chân Tiểu Yên, nàng không rõ sao thân thể nho nhỏ này có thể nuốt trôi nhiều thứ như vậy, còn có mấy thứ kia chui đi đâu rồi sao dáng người nàng vẫn nhỏ nhắn xinh xắn như thế?