"Thủ đoạn gì?" Công Tước có điểm nghi hoặc hỏi.
"Tức là không nên giả nghèo để miễn đi tiền khám này, cho dù ngươi có thể lừa gạt tất cả mọi người thì ngươi cũng sẽ thực thảm, từng có một phú hào giả nghèo, không ai biết hắn có tiền cả nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy trừng phạt!" Dịch Đăng giáo chủ nhớ lại nói nhớ tới tình huống đó, cơ hồ tất cả mọi người đều cảm thấy có điểm bất khả tư nghị.
"Hắn bị sao vậy?" Công Tước hỏi mà người gần đó lại không thèm để ý, tựa hồ không có hứng thú với việc này, cũng có thể là họ đều biết cả rồi.
"Cũng không sao cả, có điều bị Mơ Hồ Thần Y của chúng ta cho nhầm thuốc làm hắn ngứa chịu không nổi, suốt một ngày a! Da cũng bị hắn gãi đến bong ra, chỉ có thể đau khổ cầu xin thần y cứu. Mà thần y của chúng ta còn ngơ ngác nói một câu, sao ngươi lại ăn bậy thuốc như vậy!" Dịch Đăng giáo chủ có chút cảm thán.
Công Tước không nói gì nữa, từ lời nói ít ỏi của Dịch Đăng giáo chủ, tựa hồ hắn đã tưởng tượng ra được kẻ bi thảm kia, càng thể hội tính cách làm người ta tức chết mà không cần đền mạng của Diệp Lãng.
Cho nên hắn quyết định hay là không nên đùa giỡn thủ đoạn với Diệp Lãng, như vậy cũng không có lợi với mình, có khi còn chịu phạt nữa, biện pháp tốt nhất là ngoan ngoãn giao ra một vạn kim tệ.
Cái quyết định này cũng làm hắn tránh khỏi một hồi tai nạn, nếu không nhất định sẽ rất thảm!
Cũng không biết vì sao, phàm là người lừa gạt Diệp Lãng đều ăn nhầm thuốc, nếu nói chỉ riêng Diệp Lãng đưa nhầm thuốc thôi thì còn có người hoài nghi Diệp Lãng cố ý như vậy, kỳ thật hắn không phải thật sự mơ hồ mà cố ý đưa nhầm thuốc cho người ta.
Trên thực tế, không chỉ có Diệp Lãng đưa sai thuốc, đôi khi còn xui xẻo tự mình lấy nhầm thuốc nữa!