"Ê, các ngươi chạy đi đâu vậy, ta ở đây này, không phải các ngươi muốn ăn sao? Ta có rất nhiều này." Diệp Lãng thấy đám dân chạy nạn không nhìn ra giá trị của mình liền lập tức triển lãm ngay...
Diệp Lãng lấy từ trong không gian giới chỉ ra một đống thực vật, tuy rằng những thực vật này rất đa dạng, cũng đều là mỹ vị, đây đều là Diệp Lãng mất rất nhiều thời gian thu thập, tất cả đều là tinh phẩm! Nhưng bây giờ tất cả chúng nó chỉ được gán với một danh từ - thực vật dưới con mắt của tất cả dân chạy nạn, những gì có thể ăn được đều giống nhau, chỉ cần no bụng là tốt rồi!
Người và những sinh vật khác cũng giống nhau, dưới tình huống không được ăn no thì mục đích của họ cũng chỉ có - ăn no!
Sau khi ăn no mới là mặc ấm, sau đó mới là...
"Ân ăn."
Dân chạy nạn gầm rú chạy lên cướp đoạt thực vật của Diệp Lãng, lúc sau, nhưng người chạy trước tựa hồ cũng không có ý cướp đủ thực vật đủ ăn no là thôi mà vẫn tiếp tục cướp, cất vào túi của mình.
Đây có thể nói là một loại ích kỷ, là một thói hư tật xấu của con người nhưng cũng là thiên tính! Là một thiên tính của bất cứ sinh vật nào, bất cứ sinh vật nào cũng chừa lại thực vật cho mình mà không quản đồng loại có vì vậy mà đói chết hay không.
Trừ phi là vì con cháu của mình.
Mà nếu cứ như vậy nữa thì nhất định sẽ tạo thành tranh giành, làm cho hảo tâm cho thực vật của Diệp Lãng lại biến thành chuyện xấu.
Nếu là người khác thì nhất định sẽ bảo người ta từ từ không cần vội, không cần cướp đoạt, ai cũng có phẩn. Nhưng Diệp Lãng thì không, có lẽ hắn biết làm vậy cũng không có hiệu quả gì.
Hắn chỉ dẫn theo tiểu Nhị lui về một bên, nhìn đám dân chạy nạn cướp đoạt.
Lúc này có một dân chạy nạn đen gầy tong teo ở ngoài muốn chen vào nhưng không thể thành còng, sau khi hắn thử qua rất nhiều lần cũng chỉ có thể bất đắc dĩ dừng lại.