Bởi vì như vậy nên tạo thành hiểu lầm sâu sắc giữa cô gái Phi Phi kia về Diệp Lãng, trong cảm nhận của nàng, Diệp Lãng hoàn toàn là một tên sắc lang vô sỉ đê tiện!
"Hắt xì..." Diệp Lãng nhéo nhéo mũi, nhìn phía trước ngơ ngẩn nói: "Chẳng lẽ ta bị cảm? Không đúng, không phải cảm, vậy nhất định là có người nhớ đến ta..."
Lúc này Diệp Lãng đang ngồi trên một chỉếc xe ngựa, trên đường đi về Thánh Thành.
Sau khi hoàn thành xong vụ Ái Đức Hoa kia, rời khỏi thành chủ phủ, Diệp Lãng lập tức thuê xe ngựa rời đi, hắn cũng không có ý muốn ở lại Alexander thành.
Mà khi thuê xe ngựa, Diệp Lãng lại một lần nữa cảm thấy lời nói vì nữ nhân chém huynh đệ hai đao thật chí lý bởi hắn phát hiện mình bị Ái Đức Hoa mang đi xa hơn nữa, đường đến Alexander thành và Thánh Thành hoàn toàn là hai hướng khác nhau, không phải tiện đường.
Xa phu kia nhận của mình nhiều tiền như vậy mà cũng gạt mình, nhất định đã bị tên đen thui kia mua chuộc!
Ta nguyền rủa các ngươi, một cái xe rớt vào hầm cầu, một cái tiếp tục đen thui tối thiểu cũng không thể khôi phục lại bình thường, ít ra cũng phải đen hơn người khác một chút.
"A a a, ai thiếu đạo đức như vậy, sao lại đào hầm cầu ở đây, còn không đậy lại nữa..." Một cái xa phu lao cả xe và người vào trong một hẩm cầu đang tu sửa.
Mà xa phu này tựa hồ là tên mà Diệp Lãng nguyền rủa...
"Tên khốn Diệp Lãng kia đùa giỡn với ta sao, đã quá ba tháng rồi sao còn chưa khôi phục đến bình thường?" Ba tháng sau, Ái Đức Hoa nói, bất quá lúc này hắn chỉ hơi đen đen mà thôi.
Nhưng Ái Đức Hoa vẫn cảm thấy không thoải mái, có lẽ hắn bị làn da đen này làm sợ.
Ra vẻ nhưng ai bị Diệp Lãng nguyền rủa, đại đa số sẽ thực bi kịch, sẽ ứng nghiệm, cái này cũng làm người ta không dám nói gì Diệp Lãng, vạn nhất bị hắn nguyền rủa thì khổ.