Tất cả mọi người cảm thấy, lần này Diệp Lãng xong phim rồi, bọn họ cho rằng Diệp Lãng không nên để người ta đến gần, luyện kim thuật sĩ như hắn, tốt nhất phải công kích cự ly xa.
Khi bị gần người, Diệp Lãng cho mọi người một cảm giác hắn rất yếu, thậm chí không có một chút phòng ngự nào, luyện kim đại pháo kia, còn có những quả bom này đều không thể cận chiến!
Lúc này, Diệp Lãng cười cười, chỉ thấy ờ hai tay hắn đột nhiên xuất hiện hai vũ khí ngân quang lóng lánh, có điều tạo hình của nó không giống như đao kiếm gì.
Tạo hình của nó tuyệt đẹp, giống như là... hình dung sao đây nhỉ... đúng, thật giống như khẩu đại pháo kia thu nhỏ lại ấy...
"Phanh!" "Phanh!"
Ngón tay Diệp Lãng làm một động tác nhỏ, phía trước hai thanh vũ khí xuất hiện hào quang, sau đó phát ra tiếng nổ mạnh nho nhỏ, hai đọa bạch quang liền bẳn về phía cao thủ kia.
Cái này... không phải là súng lục sao?
Đúng vậy, trong tay Diệp Lãng chính là hai thanh súng lục, hắn dùng luyện kim thuật chế tạo hai thanh súng lục, dùng cho chỉến đấu cự ly ngắn và tiến công thần tốc.
Luyện kim đại pháo không dễ thi triển trong cự ly ngắn, hơn nữa còn có thời gian khôi phục, không thích hợp với chiến đấu như vậy.
Mà hai khẩu luyện kim súng lục này thì khác, không có thời gian khôi phục, có thể bắn liên tục, chỗ hỏng duy nhất là uy lực nhỏ đi rất nhiều, tất nhiên là so với luyện kim đại pháo...
Nổ súng cự ly gần như vậy, cho dù là Kiếm Thánh cũng không trốn được.
"A..." Không có bất ngờ gì, cao thủ kia trúng đạn rồi bất quá Diệp Lãng không công kích chỗ yếu hại của hắn, chẳng qua chỉ làm cho hẳn tạm thời mất đi năng lực động thủ mà thôi.
"Phù..."
Tuy không có khói súng, bất quá Diệp Lãng vẫn thổi hai khẩu súng của hắn một cái, sau đó gác nòng lên vai, bộ dáng ra vẻ thực khốc.