"Không cần tiền, ta là một bại gia tử, thích nhất là tặng đồ cho người khác! Còn có, loại đồ vật này nọ chỉ khi đặt trên tay người thích hợp mới có giá trị tương ứng của nó, ta không dùng được!" Diệp Lãng đặt quyển bí kíp kia lên tay Lý Thập Bất.
"Vẫn không được, ta không thể lấy không của ngươi được." Lý Thập Bất lắc đầu nói.
"Thôi thế này đi! Ngươi rời khỏi lần kén rể này, ta không chỉ đưa ngươi một quyển bí kíp còn đưa ngươi một thanh vũ khí nữa! Chuôi Thanh Long Đao này hẳn là thích hợp với ngươi, vừa lúc phối hợp với quyển Thanh Long Chỉến Kỹ kia." Diệp Lãng lại từ trong giới chỉ lấy ra một cây đao, cả vật thể màu xanh, thoạt nhìn tựa hồ không được tốt lắm nhưng thực tế lại khác.
Thứ có thể được bại gia tử này cất chứa, làm sao có thể là vật phàm! "Ừ, tốt, cứ như vậy nhé!" Đối với Lý Thập Bất mà nói rõ ràng bí kíp và bảo đao có mị lực hơn Tạp Toa rất nhiều, trong hai thứ đó hắn rất nhanh liền chọn thứ trước.
Mọi người câm lặng, cũng không chỉ vì riêng Lý Thập Bất, còn có vì Diệp Lãng
nữa!
"Diệp công tử, ngươi cũng quá đê tiện a, dùng phương thức như vậy để người ta rời khỏi!" Người thực thức thời lúc nãy, cũng là người muốn quyết đấu với Diệp Lãng lại nhảy ra mắng.
"Dùng phương thức gì chẳng giống nhau, chỉ cẩn có thể đạt được mục đích là được, các ngươi hẳn là phải cảm tạ ta, ta đã giúp các ngươi đánh rụng một đối thủ mạnh mẽ!" Diệp Lãng không thèm để ý nói.
"Ta mới không cảm tạ ngươi, cũng không thèm dùng phương thức như vậy qua thanh lí đối thủ! Ta muốn quanh minh chính đại!" Người nọ rất là chính khí nói,
"Quang minh chính đại? Chẳng phải ta cũng vậy sao, vừa rồi ta cũng quang minh chính đại trao đổi điều kiện với hắn còn gì." Diệp Lãng ngơ ngác nói.