"Ai, thực mệt nha, ta hẳn là trực tiếp động thủ cho khỏe, dù sao cũng không có vấn đề gì, Tạp Toa kia cũng lựa chọn hắn thôi." Diệp Lãng đột nhiên phát hiện mình còn có thể giải quyết vấn đề càng đơn giản hơn, hắn đang mắng mình sao lại ngu như vậy.
Trên thực tế, Diệp Lãng làm như vậy thì chưa chắc xong chuyện, sẽ không có hiệu quả tốt như bây giờ. Cũng vì vậy mà sau này Ái Đức Hoa cùng Tạp Toa đều cảm thấy may mắn khi Diệp Lãng không xằng bậy như thế, nếu không thì không biết hậu quả ra sao nữa.
"Họ Diệp, ngươi đừng kiêu ngạo, để ta tới cho ngươi biết ngươi chả là cái thá gì cả." Một người nhảy ra, lạnh lùng nói.
Không có nộ khí, không có thất lễ, làm người ta cảm thấy thực thích hợp, càng cảm thấy một cỗ hiệp nghĩa chính khí, người này xem ra không phải ngốc, đi làm tiên phong, có lẽ hắn nhìn ra được lúc này nhảy ra sẽ làm cho Tạp Toa có ấn tượng tốt với hắn.
"Ừ, tốt, chúng ta ra ngoài đi." Diệp Lãng gật gật đầu, sau đó hướng ra ngoài.
Vừa đi ra đại sảnh là một cái sàn lớn chừng sàn bóng rổ, ở đó đang tiến hành đại hỗn chiến, những người ra trước đang đấu bất diệc nhạc hồ ngoài đó.
Những người này tựa hồ không phát giác đã lâu như vậy mà Tạp Toa tiểu thư vẫn không đi ra, nói đơn giản hơn là đánh lâu như vậy cũng như không.
Bất quá, cũng có người thật sự quan sát, người của thành chủ phủ phải duy trì trật tự, hơn nữa còn phòng ngừa người ta phạm quy, đồng thời cũng có thể khai quật một ít nhân tài.
Cái cuối cùng mới là… Thứ yếu nhất, trên cơ bản không ai cảm thấy ở đây sẽ có nhân tài gì khai quật, cho dù là có, trên cơ bản cũng đã trở thành người của người khác.
Nhưng mà, ngoài ý muốn là thật sự có một nhân tài như vậy.