Sau khi hắn tiếp cận liền phát hiện ra cô nhi này có bệnh nặng, lại không có tiền đi trị liệu nên chỉ có thể chờ chết, bởi thế nên hắn cứu người.
Mà y thuật hắn dùng là trung y cộng với luyện kim thuật ở đây, hơn nữa lấy châm cứu làm việc chính. Điều này làm Ái Đức Hoa cảm thấy đây là một loại y thuật kỳ quái bất quá y thuật kỳ quái cũng không làm Ái Đức Hoa cảm thấy kỳ quái vì y thuật trên đại lục có rất nhiều dạng, các luyện kim thuật sĩ đều có cách riêng của mình.
Lấy y thuật của Diệp Lãng, rất nhanh liền giải quyết căn bệnh của cô nhi kia, ách, là hơn phân nửa, còn lại thì chỉ có thể để cô nhi tự mình điều dưỡng mà thôi.
Cuối cùng, Diệp Lãng để lại cho cô nhi này một ít kim tệ để hắn có thể mua thuốc, thuận tiện tặng một cái sổ tay đấu khí, mặc dù có điều bình thường nhưng cũng có thể làm cô nhi này cường thân kiện thể.
Diệp Lãng lại không biết sau lần này cô nhi lại có thêm một kỳ ngộ, trở thành một kẻ có tên tuổi lớn, nhưng cô nhi này vẫn không quên ơn, vẫn kính hắn vi sư...
Mà cái này là chuyện của người ta, không liên quan gì đến Diệp Lãng...
"Biện pháp cũng không phải không có, bất quá, ta cảm thắy ngươi cứ thế này thì tốt hơn." Diệp Lãng nhìn Ái Đức Hoa nói.
"Cái này mà tốt à?" Ái Đức Hoa có điểm khó hiểu hỏi. "Đến lúc đó có thể ta sẽ bị Tạp Toa oán trách, nói ta làm bậy, tuyệt không quý trọng nàng."
"Sợ cái gì? Nam nhân đâu phải dựa yào khuôn mặt mà ăn cơm, ngươi phải xuất ra bổn sự nam nhân của ngươi để chinh phục Tạp Toa của ngươi, làm cho nàng biết ngươi là đàn ông nhất, nhất định nàng sẽ càng yêu ngươi hơn." Diệp Lãng thực không thèm để ý trả lời.
"Dựa vào, ngươi không cần ra vẻ, ngươi không có việc gì, đến lúc đó người chịu thương là ta mà." Ái Đức Hoa giận dữ nói.