“Khụ khụ, tiểu Hắc này, vừa rồi ta mới thất thần xong, không phải trước kia các người rất tốt sao? Sao đột nhiên biến thành như vậy?” Diệp Lãng đưa ra nghi vấn.
“… ngươi không thể tôn trọng ta một chút được a, ta kể tình cảm như vậy, sao ngươi có thể thất thần được chứ?” Ái Đức Hoa cả giận nói, cái này quả thực là vũ nhục tình cảm thuần khiết giữa hắn và Tạp Toa.
“Xin lỗi, ta vừa nghĩ đến Tử La Lan Học Viện, hình như ta có nghe qua tên này rồi.”
“Nói nhảm, đó là học viện đứng thứ hai trên đại lục, sao ngươi lại chưa từng nghe qua kia chứ?” Ái Đức Hoa tức giận nói: “ Rốt cuộc ngươi thuộc lánh đời gia tộc ở trong khe suối nào chui ra vậy?”
Hắn có điểm hoài nghi, hoài nghi Diệp Lãng không nên ở trong cái trần thế hỗn độn này, trên người Diệp Lãng có một loại khí tức tinh thuần mà bất luận kẻ nào cũng không thể giả mạo được.
Người như vậy hẳn là quy ẩn ở núi rừng chứ? Nhưng Diệp Lãng lại xa hoa như vậy, hiển nhiên đến từ những đại gia tộc.
“Đứng thứ hai không phải là Hoàng Gia Học Viện sao?” Diệp Lãng có điểm tò mò hỏi, chuyện này hắn từng nghe người ta nói qua.
“Thúi lắm, đây là ngươi nghe vương bát đản nào nói vậy. Hoàng Gia Học Viện đứng thứ ba, học viện của chúng ta mới đứng thứ hai.” Ái Đức Hoa kích động nói, đây là một loại bảo vệ của hắn với học viện cũ của mình.
“Ta nghĩ vương bát đản của Tử La Lan Học Viện của các ngươi nói, bọn họ nói mình thứ ba…” Diệp Lãng nhớ lại, lúc đó có một người ở học viện này đã thực khiêm tốn nói như vậy.
Ra vẻ Hoàng Gia Học Viện quả thật là đệ nhị, mà Tử La Lan là đệ tam, chẳng qua người của Tử La Lan sẽ không thừ nhận mà thôi.
“… nói cho ta biết là thằng vương bát đản nào nói, ta muốn phế hắn!” Ái Đức Hoa bị Diệp Lăng làm cho nghẹn họng, đây không phải là chỉ vào hòa thượng chửi con lừa ngốc, mà con lừa ngốc này lại không thể nói lại được, bởi vì vừa rồi chính hắn là vương bát đản nào nói còn gì.