“Khụ khụ, không nói cái này nữa, Diệp Lãng này, vì sao ngươi lại hỏi tên của bọn hắn, chẳng lẽ ngươi muốn trả thù bọn hắn sao?” Ái Đức Hoa nói sang chuyện khác, hắn sợ nếu tiếp tục đề tài này thì mình sẽ điên mất.
“Không phải, ta trả thù bọn họ làm gì, bọn họ còn không có tư cách này! Ta cũng không thích như vậy!” Diệp Lãng khoát tay trả lời, những tiểu nhân vật như vậy còn chưa nhập pháp nhãn của hắn.
“Vậy sao ngươi hỏi tên bọn hắn?” Ái Đức Hoa lại hỏi.
Diệp Lãng cười cười, bình thản nói: “Để khi nào chúng ta gặp một đám cường đạo khác, ta sẽ nói cho bọn hắn biết ta dùng 10 vạn kim tệ mua đường từ Điền Phong Đạo Tặc Đoàn, để bọn hắn thả chúng ta đi, tìm đám Điền Phong kia ấy!”
“…” Ái Đức Hoa nhìn Diệp Lãng, mặt hắn tựa hồ hiểu được một chuyện.
10 vạn kim tệ, quả siêu bom này sẽ làm cho đám cường đạo hoành hành trong vùng này bạo phát, hình thành một hồi phong bạo đoạt kim!
Trận phong bạo này có thể cuốn rất nhiều người vào, sẽ làm cho vùng này xuất hiện biến hóa mà không ai lường trước được, còn kết quả như thế nào thì chỉ có bốn chữ - Mỏi mắt chờ mong!
“Như vậy thì chúng ta có thể nhanh chóng thông qua chỗ này, có thể đến Thánh Thành nhanh môt chút!” Diệp Lãng tiếp tục nói.
“Thánh Thành? Ngươi đi Thánh Thành làm gi?”
“Ta muốn tham gia sang năm, à không, hình như là cái gì mà Bài Vị Tái năm nay thì phải!” Diệp Lãng đột nhiên phát hiện đã bước qua năm mới rồi, không thể nói sang năm nữa.
“Ngươi cũng muốn tham gia? Ngươi ở học viện nào?” Ái Đức Hoa ngạc nhiên hỏi.
“Ta ở … vì sao ta phải nói cho ngươi? Ngươi muốn moi gì ở ta?” Diệp Lãng đột nhiên trở nên đề phòng, đây là có người cảnh cáo hắn rồi, không thể nói nhiều về tin tức của mình.
Diệp Lãng? Cái tên bình thường này trên toàn bộ đại lục không có 1 vạn thì cũng 8000, ai biết Diệp Lãng này là đứa nào.