"Thế nào, đừng tưởng rằng ngươi là hoàng đế Chu Tước đế quốc thì ta sẽ sợ ngươi, không có là không có!" Khôi lỗi thiếu nữ rất cao ngạo nói.
"..." Lãnh Huyết Ngũ đang muốn ngăn cản Diệp Lãng, bảo hắn không cần lại đắc tội với hoàng đế, kết quả là vẫn không kịp, nếu cứ như vậy nữa thì nhiệm vụ này càng ngày càng khó khăn.
Tiểu đầu đất này thật đúng là không sợ gì cả, mơ mơ màng màng, ai...
"Ta không phải nói cái vòng cổ đó, cái đó tự các ngươi giải quyết, ta hỏi là khối Rubrik trong tay ngươi ấy, cái Rubrik của vua hải tặc Kiệt Khắc!" Hoàng đế nói.
"Cái đó à, ngươi cũng có hứng thú sao?" Khôi lỗi thiếu nữ ngơ ngác hỏi.
"Có!" Hoàng đế đáp, nói nhảm, nếu không có hứng thú thì sao lại ở đây nói chuyện với ngươi, còn mời rieng ngươi đến đây nữa.
Làm cho hoàng đế Chu Tước phải mời người đến đây nói chuyện tức là thứ này rất trọng yếu, ít nhất đối với hoàng đế Chu Tước mà nói là rất trọng yếu.
"Có hứng thú gì? ngươi là hoàng đế một đế quốc, nắm giữ kinh tế toàn bộ đế quốc, tùy tiện khấu trừ ra một chút đã lớn hơn cả cái bảo tàng đó rồi! Ngươi sẽ không chỉ vì một chút điểm đó cũng muốn cướp a?" Khôi lỗi thiếu nữ nhìn hoàng đế Chu Tước, có điểm phòng bị nói.
Đúng vậy, hoàng đế Chu Tước đường đường là vua một nước, hơn nữa còn là một đế quốc, hắn hẳn là chướng mắt bảo tàng của vua hải tặc Kiệt Khắc, tuy rằng cái này đủ để rất nhiều người sống chết tranh giành.
Nếu là như vậy nhất định sẽ có nguyên nhân khác!
"Nói cái gì vậy, cái gì gọi là tùy tiện khấu trừ một chút, ta phải phụ trách với con dân của ta!" Hoàng đế Chu Tước có chút vô lực nói, mà giờ hắn càng không rõ vì sao hoàng thái hậu lại tốt với Lôi Đế tiểu thư này như vậy, sắp làm người ta không chịu nổi rồi.