Lãnh Huyết Ngũ bất đắc dĩ, đành phải lợi dụng một ít bí thuật của mình bảo vệ Diệp Lãng lại, đây là một cái kỹ năng trọng yếu mà sát thủ cần học được, có thể lợi dụng một ít luyện kim công cụ, che đậy hoàn toàn một phẩn hình ảnh, ở ngoài nhìn vào sẽ không thấy biến hóa gì cả.
"Làm gì vậy, không cần khẩn trương như vậy, bị phát hiện thì ta cũng có biện pháp giải quyết." Khi Lãnh Huyết Ngũ sử dụng đồ vật này nọ Diệp Lãng liền phát hiện, đối vơi thứ này hắn thực mẫn cảm.
"Ngươi có biện pháp... Nhưng ta không có biện pháp, vậy được rồi chứ." Lãnh Huyết Ngũ không muốn nhiều lời với Diệp Lãng, sợ đến lúc đó Diệp Lãng lại nói ra đáp án làm người khác không nói được lời nào.
"Ừ, vậy đi! Ngươi chơi của ngươi, ta ăn của ta!" Diệp Lãng bắt đầu ăn điểm tâm trà quả, uống hương trà, bộ dáng hưởng thụ vô cùng,
Thứ của Hoàng gia quả nhiên không giống người thường, chẳng qua Diệp Lãng lại hưởng thụ không được bao lâu...
"Hoàng thái hậu đến?!" Quan viên kia nghe thị vệ thông báo biết hoàng thái hậu sé lập tức đến đây, điều này làm hắn cảm thấy thực kỳ quái
Chẳng lẽ hoàng thái hậu cũng phải tự thân xuất mã, tiếp đón Lôi Đế tiểu thư này? Hay là, vẻn vẹn chỉ trùng họp thôi, lão nhân gia chỉ đi ngang qua mà thôi.
"Chúng ta đi cung nghênh lão nhân gia!" Mặc kệ nói gì thì nói, nếu hoàng thái hậu tới thì nhất định phải đi ra ngoài tiếp đón-
Quan viên và thị nữ đều lập lức ra ngoài xếp hàng chờ- đối với việc này, Diệp Lãng chỉ cảm thấy như vậy rất tốt, vẫn tiếp tục ăn ăn, uổng uổng, một chút cũng không có giác ngộ phải lui về giấu ****.
Đừng quên, nếu hoàng thái hậu đến đây thì nhất định sẽ đối thoại với Lôi Đế tiểu thư, mà lúc đó thì Diệp Lãng ở trên bàn nhất định sẽ bị phát hiện.
"Ngươi trở về cho ta!" Lãnh Huyết Ngũ trực tiếp kéo Diệp Lãng về, nhảy vào ẩn thân trong tay nải nhỏ.
"Điểm tâm của ta..." Diệp Lãng mơ hồ không rõ nói, vì trong miệng hắn đang nhét đầy điểm tâm trà quả.
"Điểm tâm cái đầu của ngươi, ngươi không trực tiếp chỉ đạo khôi lỗi bỏ vào sao? Ngốc!" Lãnh Huyết Ngũ tức giận gõ đầu Diệp Lãng một cái, cầm lấy tay hắn, sợ hắn lại chạy ra.
"Đúng đúng, giờ không có ai nhìn thấy, ta nhét vào trong bao thì cũng không có ai nói khôi lỗi của ta thất lễ." Lúc này Diệp Lãng mói nghĩ tới điểm đó, lặp tức khống chế khôi lỗi đi "lụm" đống điểm tâm trên bàn, nhét vào trong tay nải.
Hắn căn bản không có suy nghĩ đến vì sao hoàng thái hậu sẽ đến đây, mình sẽ ứng phó như thể nào!
Lãnh Huyết Ngũ cũng cảm thấy kỳ quái, bất quá nàng biết chuyện này chỉ chờ hoàng thái hậu tự thân đến đây mới có thể biết được thôi.
Rất nhanh hoàng thái hậu đã đến, đi vào trước mặt khôi lỗi thiếu nữ, ngồi xuống, nhìn khôi lôi thiếu nữ một hồi...
Lúc này, Lãnh Huyết Ngũ và quan viên, thị nữ đều chờ động tĩnh từ khôi lỗi thiếu nữ , hoàng thái hậu người ta cũng đã đến đây, sao ngươi còn ngồi im vậy, ít ra cũng phải đứng lên hành cái lễ chứ.
Mà bọn họ thật không ngờ Diệp Lãnh chẳng những không làm vậy, ngược lại còn nói một câu làm toàn trường ngẩn ra —
"A di, người cũng ăn cái này đi, hương vị rất tốt" Khôi lỗi thiêu nữ nhìn thấy hoàng thái hậu ngồi ngay trước mặt mình, cũng rất có lễ phép chiêu đãi. Đối với lễ tiết, dưới tình huống bình thường hắn cũng không thất lễ nữa là.
Nhưng người quen thuộc cùng Diệp Lãng cũng sẽ không lo lắng, hắn chỉ đôi lúc phạm mơ hồ mà thôi!
Giống như bây giờ - hắn có chút mơ hồ, gọi hoàng thái hậu là a di. Hiển nhiên là hắn không biết người trước mặt là hoàng thái hậu, nếu biết thì hắn đã gọi là thái hậu rồi