Người bình thường đều không muốn đắc tội với người khác lại có thể lấy lòng thì quả thật là hai bên đều đẹp. Cho dù không lấy lòng thì cũng không muốn đắc tội, dù sao, nhiều hơn một cái địch nhân thì tệ hơn có một cái bằng hữu nhiều.
Nhưng tình huống bây giờ thì Lãnh Huyết Tổ đã không cần phải lo lắng sau này ra sao nữa, chỉ cần có thể trong thời gian ngắn nhất đạt được mục đích là xong, còn chuyện sau này thì Mã Khúc gia tộc đã không còn tồn tại, sao phải ngại?
Bây giờ tốt nhất nên chọn một người làm ai cũng ghét, có thể lấy lòng nhiều người một chút thì cơ hội sẽ nhiều hơn!
Dù sao, vô luận thế nào cũng không nên đắc tội cái loại người mà ai cũng thích, giống như trong đó có một công chúa thực đáng yêu, làm ai cũng thích chẳng hạn.
"Tiểu bất điểm, mua thứ này đi!" Lãnh Huyết Thất tìm được cơ hội rồi, hoàng tử bị người người chán ghét kia hiện đang nhìn trúng một cái vật nhỏ. một cái mà nàng cảm thấy không tốt lắm.
"Ừ, không tệ, thứ này ngươi cùng có thể nhìn ra, thật tinh mắt!" Diệp Lãng nói một câu, sau đó mượn miệng của khôi lỗi thiếu nữ nhẹ nhàng hô: "Mười vạn!"
Mười vạn? !
Vừa rồi mới là 2000 kim tệ thôi, sao đột nhiên nhảy lên 10 vạn? Đồ vật này trị giá chừng mấy ngàn kim tệ đã là không sai rồi, có phải vị tiểu thư ở ghế 13 này nói là 10 vạn ngàn tệ không?
Bất quá cũng phải nói vị tiều thư này thực sự là quá đẹp, đẹp đến nồi làm người ta có xúc động muốn theo đuổi!
"Vị Tiểu thư ở ghế số 13, người xuất ra lo vạn kim tệ sao?" Bán đấu giá sư ngơ ngác hỏi.
"Đương nhiên, chẳng lẽ ta dùng tiền đồng sao?" Khôi lỗi thiếu nữ chu miệng nói, biểu tình trấn định của nàng làm ngươi ta hiểu được nàng đã nhìn quen trường hợp như vậy rồi, cũng sẽ không nhíu mày vì 10 vạn kim tệ.
"Tiểu ngu ngốc, bảo ngươi ra giá thì ngươi cũng không cần phải ra giá cao như vậy chứ, chúng ta cũng không có nhiều tiền." Lãnh Huyết Ngũ có điểm hết chỗ nói rồi, 10 vạn kim tệ, một người không hiểu khái niệm tiêu tiền như nàng cũng biết đây là một cái giá trên trời.