Mà Diệp Lãng cũng bất hạnh bị cuốn vào trong đó nhưng hắn lại không có một chút giác ngộ, thậm chí đến cuối cùng cũng không rõ là chuyện gì nữa.
Giữa nhưng người này, Diệp Lãng tuyệt đối là một ngoại nhân nhưng hắn lại là trung tâm của việc này, phỏng chừng không ai cẩn thận suy nghĩ xem vì sao hắn có thể làm được như vậy...
Hoặc là, trên đại lục này cũng chỉ có một mình Diệp Lãng làm được, mà cái loại tính cách này của hắn là một cái nguyên nhân mấu chốt!
Có lẽ là còn có nữ thần may mắn chiếu cổ hắn nữa, giúp hắn được người ta bảo hộ tốt lắm, không để hắn tiếp xúc đến nguy hiểm. Tuy rằng hắn không cần bảo hộ, cho dù đối mặt với loại nguy hiểm nào hắn cũng có thể vượt qua, thậm chí làm còn tốt hơn bất cứ kẻ nào. Bởi lẽ khi bình thường hắn là một đứa ngốc mê mang, đến thời điểm mẩu chốt sẽ hoàn toàn biến thành người khác. Điểm này từ chuyện của Tường Không Đế Quốc cũng có thế nhìn ra.
Mà cũng vì vậy người của Diệp gia mới có thể yên tâm để hắn khoe khoang cái tài mất tích này của mình, cũng không tuyên bố tin tức, không sai người đi tìm vì bọn họ biết rõ Diệp Lãng sẽ không có việc gì!
"Ngươi sai rồi, không phải ta không muốn tìm mà ta không thể tuyên bố như vậy, làm cho người ta biết hẳn mất tích thì người ta sẽ không đánh chủ ý lên hắn sao?" Diệp Thành Thiên nói với An Kỳ, nói ra cái lý do quan trọng nhất vì sao không đi tìm Diệp Lãng...
Nêu nói tin tức Diệp Lãng một mình bỏ nhà ra đi bị truyền ra ngoài thì Triệu Nhã Nhu nhất định sẽ phái người đi tìm hắn, nhưng người khác có lẽ cũng vì các loại lý do khác nhau mà đi tìm hắn, muốn được đến ưu đãi từ trẽn người hắn.
Mà đám người Diệp Thành Thiên biết - tuy năng lực công kích của Diệp Lãng không phải là rất mạnh - chưa chắc đánh thắng được cao thủ nhưng năng lực tự bảo vệ mình của hắn tuyệt đối là cường hãn. Cho dù đổi mặt với 10 vạn đại quân hắn vẫn có thể an toàn thoát đi. So với việc làm người khác chú ý thì không bằng để hắn nơi nơi chơi bời, đến lúc cần hắn sẽ tự xuất hiện.