Trước mặt Diệp Lãng xuất hiện một tiểu biệt thự hoa mỹ mê người, bên trong bố trí đủ thứ trên đời, mà biệt thự này "lớn" theo tỷ lệ của hai người Diệp Lãng, thực rõ ràng là chuẩn bị cho hai người bọn họ.
Trước kia Diệp Lãng cũng từng nghĩ muốn làm ra một cái phòng ở nhỏ như thế, bất quá vì sợ người biết, hơn nữa Diệp Lãng cũng cảm thấy phiền toái nên mới thôi.
Đừng quên, nếu muốn làm thì Diệp Lãng phải khống chế con rối đi làm, không lẽ bắt tiểu bất điểm như Lãnh Huyết Ngũ đi động thủ sao?
Diệp Lãng? Hắn là đại thiếu gia, hắn đi động thủ mới là kỳ quái, hắn luôn lấy bại gia làm mục tiêu, bại gia tử đương nhiên phải bỏ tiền để người khác làm phòng cho hắn rồi.
Cho nên đề nghị này ngày trước bị Diệp Lãng phủ định!
"Có phải có điểm ngoài ý muốn là tiểu Linh chỉ dùng một buổi tối có thể làm tốt được thứ này không? Cảm giác thế nào?" Lãnh Huyết Ngũ đi đến bên Diệp Lãng nhẹ nhàng nói.
"Cái này làm ta có cảm giác đi vào phòng con gái vậy!" Diệp Lãng nhìn biệt thự kia tràn ngập những vật nhỏ đáng yêu, mình mà ở trong đó chẳng biết sẽ ra sao nữ.
"Nếu ta khôi phục nhất định ta sẽ bắt ngươi làm búp bê, khi dễ chết ngươi!" Lãnh Huyết Ngũ nghe được lời Diệp Lãng, nhẹ nhàng hăm dọa một câu.
Thậm chí trong đầu Lãnh Huyết Ngũ đã ảo tưởng ra bức tranh mình là người bình thường, mà Diệp Lãng vẫn nhỏ như vậy, đang bị nắm trong tay mình...
Xoa mặt béo má túm tóc...
Tiếp tục ảo tưởng...
Mà Diệp Lãng nói một câu đánh vỡ ảo tưởng của nàng, hơn nữa đâm ra sợ sệt!
"Nếu ngươi khôi phục thì ta đây đã sớm khôi phục, đừng quên ta bị sớm hơn ngươi rất nhiều!" Diệp Lãng không thèm để ý đến nàng, nói tiếp: "Hắc hắc, đến lúc đó, lúc trước ngươi làm gì ta thì giờ ta sẽ làm lại y như vậy!"