"Hắn còn ở trong phòng thí nghiệm, nếu có hắn thì ta nghĩ sẽ có tài liệu." Diệp Lãng nói, lúc này hắn đang đứng trên một "dốc núi nhỏ", nhìn cái phòng thí nghiệm mà cảm thấy nó thật lớn, sao trước kia lại không cảm thấy như vậy nhỉ.
Nói nhảm, trước kia ngươi là người bình thường, đương nhiên sẽ không phát hiện. Bất quá phòng thí nghiệm này quả thật cũng đủ lớn, lớn chừng một sân bóng rổ, cũng không biết Lãnh Huyết Thập Tam làm sao kiến tạo ra được nữa.
Không chỉ nơi này, phòng thí nghiệm thứ 1 cũng vậy, tin rằng phòng thí nghiệm ở trong kia sẽ càng lớn hơn!
"Đi tìm hắn!" Lãnh Huyết Ngũ nói, nàng không phải muốn tìm Lãnh Huyết Thập Tam lấy tài liệu mà là nếu có Lãnh Huyết Thập Tam thì nàng cần hỏi Diệp Lãng có thể hay không sao?
Đối với nàng mà nói, Lãnh Huyết Thập Tam mới là luyện kim cao thủ, nhất định có thể giúp nàng giải quyết vấn đề này, còn Diệp Lãng thì vừa rồi là nàng bị choáng váng mới cảm thấy có thể tin vào hắn...
Ừ, nhất định là mình bị choáng váng!
"Tìm hắn? Cũng tốt, vừa hay xem hắn làm gì ở trong đó!" Diệp Lãng cũng rất tán thành đề nghị này, lôi kéo Lãnh Huyết Ngũ chạy về phía phòng thí nghiệm số 3.
"Phất Lan Khắc!" Lãnh Huyết Ngũ lạnh lùng nói.
"A, xin lỗi, không cẩn thận quơ trúng tay ngươi, lạnh thật!" Diệp Lãng còn tưởng rằng vì mình cầm lấy tay của Lãnh Huyết Ngũ nên lập tức buông, mà thật ra hai chữ cuối cùng kia mới là nguyên nhân hắn buông tay nàng...
Nếu không phải rất băng lãnh thì chắc hắn sẽ tiếp tục nắm lấy.
Mà băng lãnh không phải vì Lãnh Huyết Ngũ lãnh huyết mà vì nàng vốn mang bao tay, cái loại bao tay đặc thù dán sát da này như làn da vậy.
Cũng vì vậy Lãnh Huyết Ngũ cũng không thèm để ý bị Diệp Lãng lôi kéo, tuy rằng cũng có cảm giác nhưng vì cái bao tay kia dán sát da nhưung nàng cảm thấy không sao cả, dù sao cũng không phải thật sự bị đụng vào da.