"Lại đây lại đây, ta có rau bina (*), ăn ăn ăn..."
Diệp Lãng từ "tới bắt ta" biến thành khúc hát này, một bên trốn một bên hát, tựa hồ rất vui vẻ.
"..." Lãnh Huyết Ngũ ngừng lại, bình tĩnh nhìn Diệp Lãng.
"??" Diệp Lãng cũng ngừng lại, hắn còn tưởng Lãnh Huyết Ngũ đã buông tha, kết quả phát hiện ra không phải như vậy, lúc này hắn mới hiểu được một câu --
Ngàn vạn lần đừng chọc nữ nhân, nữ nhân rất đáng sợ!
Lãnh Huyết Ngũ trực tiếp dùng đấu khí oanh về phía Diệp Lãng, bị trúng phát này thì ngay cả tro cũng không còn...
Né trách?
Bây giờ Diệp Lãng nhỏ xíu như vậy, căn bản không thể rời khỏi phạm vi công kích được.
"Kết!" Hai tay Diệp Lãng lập tức kết thành luyện kim trận, vận khởi Thủy Nguyệt Chi Kính bảo vệ chính mình.
May mắn ca còn tuyệt chiêu!
"Oanh!" Phòng thí nghiệm bị oanh tạc, tựa hồ Lãnh Huyết Ngũ cũng quên mình đang ở trong phòng thí nghiệm, làm vậy rất nguy hiểm. Vừa rồi chỉ là nàng bị Diệp Lãng kích thích mới làm ra việc không để ý hậu quả như vậy.
Sau này nàng cũng không hiểu được vì sao mình lại như vậy, vì sao lại bị kích thích, trước kia, cho dù bị kích thích nhiều hơn so với cái này 1000 lần nàng cũng có thể xem như không thấy, vì sao lần này không được?
Nàng không hiểu, có thể vĩnh viễn cũng không hiểu được!
Có lẽ là Diệp Lãng rất đáng giận, dưới tình huống như vậy còn vui ca nhảy hát!
"Tiểu Ngũ, ngươi đầu đất à, ngươi có biết như vậy rất nguy hiểm không, ngươi... Ý? Người đâu?" Diệp Lãng vừa hô to lại phát hiện ra phòng thí nghiệm đột nhiên trống trơn, không thấy nhân ảnh nào nữa, giống như Lãnh Huyết Ngũ chưa từng đến đây vậy.
"Chẳng lẽ..." Diệp Lãng nghĩ đến một khả năng, vì vậy nhìn về phía mặt đất, nhưng mà cái đống hỗn độn đầy đất kia là một chướng ngại rất lớn với hắn.