"Ta vừa nói, ta là một người vô thuộc tính." Diệp Lãng đáp.
"Không phải, ngươi có phải là một phế tài hay không thì ta cũng mặc xác ngươi!" Lãnh Huyết Ngũ nói, tuy người vô thuộc tính cũng ít gặp, nhưng loại hi hữu này không có giá trị gì cả.
"Ừ, vậy là bách độc bất xâm rồi." Diệp Lãng cũng không thèm để ý, dù sao người nói mình là phế tài thì thêm một người nữa cũng chẳng sao, đối với việc này hắn cũng "bách độc bất xâm" rồi.
"Ngươi thật sự có thể bách độc bất xâm sao?" Lãnh Huyết Ngũ hoài nghi nói.
"Ngươi hỏi Lãnh Huyết Thập Tam đi, dù sao hắn độc không chết ta được." Diệp Lãng tùy ý nói, cũng không ngóc đầu lên, tiếp tục ăn.
"Nếu ngay cả dược của Lãnh Huyết Thập Tam cũng không độc chết ngươi được thì quả thật là bách độc bất xâm rồi, làm sao ngươi làm được?" Lãnh Huyết Ngũ hỏi.
"Ăn, uống dược!" Diệp Lãng trả lời.
"Ăn loại dược nào?"
"Rất nhiều, giống như..." Diệp Lãng nói ra một đống dược làm Lãnh Huyết Ngũ trực tiếp buông tha ý tưởng của mình, chỉ có thể chờ Lãnh Huyết Thập Tam nghiên cứu thôi.
Những loại dược này, đại bộ phận là siêu cấp độc dược, Lãnh Huyết Ngũ hắn lại là người có kinh nghiệm phong phú sao lại không biết được, làm sao hắn dám đi thử, trừ phi muốn chết.
Mà hắn cũng hiểu một việc là vì sao Lãnh Huyết Thập Tam lại mang Diệp Lãng về, không chỉ vì thể chất của hắn đặc biệt mà còn vì Lãnh Huyết Thập Tam căn bản không rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra nữa.
Ngay cả Lãnh Huyết Thập Tam còn không rõ thì Lãnh Huyết Ngũ cũng thực rõ ràng buông tha cho ý tưởng dùng chính mình thử một chút.
"Tốt lắm, không nói nữa, việc này cứ để lại cho Lãnh Huyết Thập Tam xử lý, mạng nhỏ của ngươi là của hắn, ta cũng không quản ngươi làm gì, bây giờ ngươi có thể ra ngoài rồi." Lãnh Huyết Ngũ hạ lệnh trục khách, bây giờ biết không được gì, cũng không động vào Diệp Lãng được rồi đương nhiên chỉ có thể đuổi hắn ra.