"Đại gia ta cướp ngựa, thức thời thì tự động xuống ngựa rồi cút đi, nếu không phải để lại cái mạng già của các ngươi ở đây!"
Khi đám Thành Vệ Quân còn chưa hiểu vì sao đám người Diệp Lãng có thể đến được đây, Diệp Lãng giơ lên một thanh mã tấu không biết lượm đâu ra, hô lên, mang đậm mùi cường đạo.
Ta dựa vào, là chúng ta vây bắt hắn hay hắn qua đả kiếp chúng ta? Là tiểu tử này không hiểu rõ tình hình hay là chúng ta không hiểu? Còn có, hắn thật sự qua cướp ngựa à?
"Hắc hắc, nếu các ngươi muốn chết thì ta sẽ thành toàn các ngươi!" Diệp Lãng lấy ra một vật tròn tròn lớn cỡ quả bóng rổ, cũng không biết ở trong có cái gì, hắn trực tiếp ném về phía bọn lính.
Ngay từ đầu, ý tưởng duy nhất của đám Thành Vệ Quân chính là cứ né ra đi đã, ai cũng biết biết mấy thứ trong tay Diệp Lãng đều có thể là thứ rất biến thái gì đó.
Nhưng một lát sau mọi người lại phát hiện vật kia không có gây ra phản ứng gì, xoay xoay mấy vòng trên mặt đất xong liền ngừng lại!
?? Rốt cuộc là cái gì vậy? Lực chú ý của tất cả mọi người đều tập trung trên vật đó, nhưng bọn hắn cũng không tiếp cận mà vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.
Mà Diệp Lãng lại mỉm cười, hắn muốn hiệu quả này mà, hắn dùng một bàn tay rất nhanh vẽ ra một cái luyện kim trận loại nhỏ trên không trung, sau đó ném về phía thứ kia.
"Lão ba, ông nội, nhắm mắt!"
Tuy còn không rõ Diệp Lãng đang làm cái gì, nhưng Diệp Dực phụ tử vẫn lập tức nhắm mắt lại, mà sau khi bọn họ nhắm mắt liền cảm thấy tựa hồ trước mặt mình có mãnh liệt quang mang xuất hiện!
"A!"
"A!"
Trong nháy mắt tiếng kêu thảm thiết của đám Thành Vệ Quân vang lên, tràn ngập trong lỗ tai của Diệp Dực phụ tử, mà bọn họ vẫn nghe theo lời Diệp Lãng, vẫn chưa có mở mắt ra.
"Được rồi, chúng ta cướp ngựa!"
Thanh âm Diệp Lãng vang lên, khi Diệp Dực hai người mở mắt ra, phát hiện đám Thành Vệ Quân đều ôm mặt, bộ dáng vô cùng thống khổ, có người còn trên lưng ngựa, lại có người đang lăn lộn dưới mặt đất!