"Uống..."
Diệp Thành Thiên bổ một kiếm tới phía trước, mang theo đấu khí sắc bén đánh bay một đám lính đang xung phong về phía này, ngã trái ngã phái văng về đám kiến trúc chung quanh.
"Băng Phong..." Diệp Lam Vũ vung tay lên, phóng ma pháp tới nơi địch nhân tập trung, một đạo hàn quang bạo mở, những nơi hàn quang đi qua, băng sương rất nhanh ngưng kết, nhanh đến nỗi mắt thường cũng có thể nhìn thấy quá trình này, đóng băng lại tất cả những gì trên đường nó đi qua, kể cả người!
"Hỏa Vũ!" Trong nháy mắt, Thất công chúa phóng ra một con Hỏa Long về phía khu vực bị đóng băng kia, trực tiếp bắn nổ tung khu vực ấy, băng hỏa cùng đánh sâu vào làm đám người kia biến mất trên cõi đời này...
Bên này, Diệp Dực và Nguyễn Liên Nhi cũng bị người ta chú ý, Thiên cấp cao thủ đúng là không cần cố kỵ gì, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi!
Mà lúc này Long An Kỳ lại giống như một người thường, đứng trong vòng bảo hộ, dẫn theo đám người ở trong phối hợp di động, bất quá, khi có cá lọt lưới thì nàng sẽ nhẹ nhàng chém ra một đạo băng tiễn giải quyết.
Tuy những người này không nhiều nhưng thực lực lại rất khủng bố, cho dù thiên quân vạn mã cũng rất khó ngăn cản họ, mà họ lại chiếm ưu thế trong việc chiến đấu trên đường phố nữa. Cứ như vậy, mọi người lấy tộc độ cực nhanh chạy về phía thành nam, đột phá từng cửa ải một.
"Ông nội, chúng ta đi Chu Tước Đế Quốc thì bọn họ có thể dự đoán trước không?" Trong lúc đó Diệp Lãng có hỏi một câu.
"Hẳn là không đâu, không ai biết gia tộc của ngoại công ngươi cả nên chắc sẽ không nghĩ đến phương diện này." Diệp Dực lắc đầu trả lời, tuy không phải rất khẳng định nhưng cũng có 8-9 phần tin tưởng.
"Vậy là tốt rồi, bọn họ sẽ không biết trước lộ tuyến của chúng ta!" Diệp Lãng nói, sau đó tiếp tục ở trong đám người mà phòng ngự, từ sau khi những người kia khôi phục thực lực thì hắn luôn phòng ngự, không đi công kích, có một đám người "trâu bò" như vậy đi công kích thì cần hắn động thủ sao?