"Bỏ qua một bên hết đi, ngươi không cần ăn trong bát đã nghĩ trong nồi, mắt to hơn bụng vậy, vết sẹo này còn chưa xóa mà đã nghĩ muốn trắng muốn đẹp làm gì." Diệp Lãng trực tiếp nói.
"Này..., hì hì, trước tiên cứ xóa nó đi đã.." Biểu tỷ có chút ngượng ngùng cười nói.
"Tốt lắm, nằm yên đừng nhúc nhích, khá lâu đấy, nếu sợ mệt thì có thể ngủ trước đi." Diệp Lãng nói.
"Không, ngươi cũng không mệt thì sao ta mệt được." Biểu tỷ lắc đầu nói.
"Ừ, vậy nằm xuống bắt đầu thôi.
Cứ như vậy, Diệp Lãng thật cẩn thận mài da cho biểu tỷ, mà biểu tỷ vẫn nằm ở kia, nhắm mắt, không động không nhúc nhích. Về phần Diệp Lam Vũ cũng không đi chợt mắt, đứng ở bên cạnh nhìn.
Thời gian trôi qua từng chút một, vết sẹo trên trán biểu tỷ ngày càng mờ nhạt..."
Biến mất..."
"Tốt lắm, ta mệt quá, ngủ..." Diệp Lãng làm xong liền lăn ra ngủ, ngay cả nói "buổi tối tốt lành" cũng không nói nổi.
"..." Diệp Lam Vũ và biểu tỷ trầm mặc một hồi, nhìn nhau cười, cùng làm ra một cái quyết định.
"Sao hôm nay ngươi đến trễ vậy?" Cô gái trong mộng lãnh đạm hỏi, trong ngữ khí mơ hồ có một tia giận hờn, nhưng cũng có một tia kinh hỉ.
"Mài sẹo cho tỷ tỷ ta một lúc, sau này nàng có thể thích để kiểu tóc gì thì để rồi."
"Ừ..."
"Quái, sao ta cảm thấy người mình rất nặng, giống như bị cái gì đè lên vậy nhỉ?" Khi Diệp Lãng đang nói chuyện phiếm trong mơ, đột nhiên nói ra cảm thụ lúc này của mình.
"Chắc là trên người ngươi có cái gì đấy." Cô gái nhìn nhìn Diệp Lãng, sau đó nói.
"Có lẽ cảm giác sai lầm rồi..." Diệp Lãng ném chuyện này ra phía sau, tiếp tục trò chuyện...
Sáng sớm, vừa tỉnh giấc Diệp Lãng liền phát hiện ra cảm thụ hôm qua không phải ảo giác mà là cảm giác thật sự, vì sao? Vì bây giờ mình vẫn cảm thấy rất nặng!!
Vì sao cảm thấy rất nặng?
Nếu ngươi thử để hai nữ nhân nằm đè lên mình ngủ thì nhất định cũng có cảm thụ như thế!
"Tỷ, biểu tỷ, các ngươi làm gì đấy, đã biết mình nặng còn đè ta ngủ nữa." Diệp Lãng trực tiếp đánh thức hai nàng, tuyệt không hiểu được nên thương yêu các nàng, để cho các nàng ngủ thêm chốc nữa vân vân...
"Đi đi, ngươi mới nặng ấy!" Diệp Lam Vũ lập tức phản ứng lại, sau đó sâu kín nói: "Đã lâu rồi tỷ tỷ không ngủ chung với ngươi, tiểu vô lương tâm nhà ngươi, lớn rồi thì lơ tỷ tỷ."
"Nhảm, lớn lên ta có lão bà rồi, cần tỷ tỷ ngươi làm chi!" Diệp Lãng thành thật, cũng không khách khí nói.
"Phanh!" Đáp lại Diệp Lãng đương nhiên là một đấm của Diệp Lam Vũ rồi, chỉ thấy nàng hai mắt phát hỏa, giận nói: "Ngươi dám không chơi với ta xem, về sau ngươi đừng nghĩ cưới lão bà!!"