Chân Tiểu Yên rất thích ăn nhưng yêu cầu lại rất cao, ăn cũng rất nhiều. Nếu nàng mà kiêng ăn thì lúc trước cũng không béo như vậy rồi.
Cũng vì vậy mà trù nghệ của nàng ngày một cao siêu, đơn giản là làm nhiều thì nó thành chuyên, đi nhiều thành đường thôi!
Mà bây giờ thì có chút bất đồng, nàng rất ít dùng những đặc thù tài liệu này, bây giờ lại cần. Lúc này nàng đang một lòng một dạ làm đồ ăn tốt nhất, ngon nhất, chưa ai từng nếm qua.
Đương nhiên điều này căn cứ vào --
"Cái này nhiều mỡ, Diệp Lãng không thích ăn."
"Cái này rất cay, hắn ăn không tốt."
"Cái này hương vị vẫn còn kém một chút, không tốt."
"Ngươi còn chưa biết chúng ta đi cùng ai mà." Mọi người mỉm cười, rất tự tin nói. Tình huống này bọn họ biết chứ, bất quá họ cũng biết chỉ cần có Diệp Lãng ở đây thì muốn Chân Tiểu Yên làm thức ăn quả thật quá đơn giản.
Ai cũng biết quan hệ giữa Diệp Lãng và Chân Tiểu Yên, tuy không phải tình lữ, ít nhất hai người họ không cảm thấy như vậy, mà những người khác cũng cảm thấy không giống...
Nếu đổi thành một người khác thì bọn họ sẽ nghi ngờ bên trong có ám muội, nhưng nếu là Diệp Lãng thì không ai hoài nghi cả, đây là một hiện tượng thực kỳ quái.
Mà mặc kệ có ám muội hay không thì Chân Tiểu Yên cũng là "bà nấu cơm" của Diệp Lãng, chuyện này ai cũng biết, hơn nữa còn biết ngày nào Chân Tiểu Yên cũng chuẩn bị thức ăn cho Diệp Lãng.
Bây giờ Diệp Lãng lại đây thì chỉ giúp cho Chân Tiểu Yên thiếu đi một bước - đi đưa cơm mà thôi.
"Mặc kệ các ngươi là ai!" Tiểu nhị vẫn "lãnh khốc" nói, chỉ là...
Lúc này toàn bộ tửu lâu đột nhiên sôi trào, cũng không phải vì đám người Diệp Lãng đến, lúc này chẳng còn mấy người quan tâm sự tồn tại của đám người Diệp Lãng vì lúc này, trong tửu lâu xuất hiện một tấm vải đỏ, ở trên có tên một món ăn.
"Ơ, vừa đúng lúc tiểu thử làm một mâm đồ ăn cho khách, nếu vận khí các ngươi tốt, lại đủ hào phóng thì có thể ăn được rồi." Tiểu nhị lập tức sửa lời, đơn giản là tấm vải này chuyên dùng cho đồ ăn của Chân Tiểu Yên, chỉ cần nàng làm đồ ăn cho khách thì tấm vải đỏ này sẽ được trải ra.
Mà như vậy cũng vì nói cho mọi người biết nên chuẩn bị tốt việc cướp đoạt món ăn này đi!
Một ngày Chân Tiểu Yên làm đồ ăn cho khách sẽ không quá hai món, bởi vậy cũng làm cho thực khách tranh đoạt điên cuồng!
"Đậu hủ thập cẩm, giá quy định 1 ngân tệ!"
Tiểu nhị hô, cũng không cảm thấy giá cả quá thấp bởi hắn biết cái giá cuối cùng cao hơn mấy chục, không, mấy trăm lần cái giá quy định này!
Mà giá quy định này chỉ để tượng trưng mà thôi, đương nhiên đã tính toán phí tổn hết mới có cái giá đó...