"Vì sao bảo ta nợ các ngươi? Ngày đó ta cũng đã mời tất cả mọi người ăn rồi mà?" Diệp Lãng có chút nghi hoặc hỏi: "Không phải các ngươi lại muốn một lần nữa chứ?"
Ngày đó, chấm dứt rồi vốn đều tự ăn cơm tự chi trả, tự dưng có người hứng khởi, bảo mọi người đi ăn chung một chỗ cho vui, mà nơi chứa đựng được nhiều người như vậy tất nhiên không phải chỉ một hàng quán nào đó.
Lựa chọn đầu tiên là quảng trường trước hoàng cung bởi nơi này là nơi lớn nhất thành, bất quá vì trước hoàng cung nên cũng không phải tùy ý tiến hành được.
Lựa chọn thứ hai là quảng trường trung tâm, tuy rằng nơi này không lớn như trước hoàng cung nhưng cũng là nơi thường xuyên tổ chức lễ mừng long trọng nên mọi người cũng thích nơi đây.
Cuối cùng mọi người đã chọn quảng trường trung tâm, bất quá đám người Hoàng Đế cũng tham gia làm cho hoạt động nguyên chỉ là hứng khởi nhất thời càng trở nên truyền kỳ hơn, truyền lưu muôn đời!
Bởi vì người ở đây rất đông, hơn nữa giai tầng gì cũng có, Diệp Lãng lại không cự tuyệt bất cứ ai cho nên những người không ở quyết đấu tràng khi nãy cũng có thể gia nhập vào!
Người càng ngày càng nhiều, đến mức quảng trường cũng kín chỗ, bắt đầu lan ra bốn phía, trên khắp đường phố, lấy quảng trường làm trung tâm đều chật kín người.
Mà mọi người cũng không phải ăn không ngồi rồi, tất cả đều tự giác hỗ trợ nhau làm cái siêu cấp thịnh yến này. Nếu bắt một người chuẩn bị yến hội cho mấy vạn người này thì lượng công việc thật lớn, nhưng nếu mấy vạn người chung tay vào làm thì mất không bao lâu cả.
Mang bàn, ghế, góp bát đũa, vận chuyển nguyên liệu nấu ăn, xuống bếp, mang thức ăn lên.
Toàn thành tổng động viên!
Đợt siêu cấp thịnh yến này phát triển đến tình trạng toàn thành cùng chung vui, cho dù ngày lễ lớn đến đâu cũng không đạt đến trình độ này, cái này làm cho đám người Hoàng Đế cũng cảm thán không thôi!
Trong đợt siêu cấp thịnh yến này, mọi người đã quên đi giai cấp, quên đi giàu nghèo, quên hết giá cả.
Tất cả chỉ nhớ một chuyện, ăn mồm to, uống chén lớn! Phải vui vẻ, phải chung vui!
Đây là hình ảnh khó thấy cỡ nào? Ai có thể đoán trước được hình ảnh này đơn giản chỉ vì một người mà thôi. Mà ai cũng không thể tưởng tượng được người có ảnh hưởng lớn đến vậy lại là siêu cấp bại gia tử Diệp Lãng này!
Mà lúc đó, Diệp Lãng lại --
"Ta kháo, ai bỏ rượu vào trà của ta vậy!! Lão tử không uống rượu!!"
Uống vào một chút cồn, mặt Diệp Lãng bắt đầu đỏ, rất nhanh sau đó biến thành "tửu điên": "Tỷ, ta muốn hát một khúc cho ngươi nghe!"
"Thật sự?"