Thần Thì Phân (lúc sáng sớm), đây là cái tên khí thế bừng bừng của tiểu viện Diệp Lãng, chính hắn đặt cái tên đấy!
Rất nhiều người hỏi hắn tên này có ý tứ gì, Diệp Lãng chỉ trả lời là không có ý gì cả, chỉ là một cái tên mà thôi...
Bên trong tiểu viện, Diệp Lãng nhìn về phía trước mà ngẩn người, tựa hồ nhìn thấy Hổ Nữ đang múa võ ở trong này.
Không biết bây giờ Hổ Nữ ra sao rồi, có phải còn giống ngày trước không? Hẳn là trưởng thành nhiều rồi nhỉ, trong 5 năm này ai cũng lớn nhanh cả, đang trong thời kỳ phát dục mà.
Hắc hắc, có lẽ bánh bao nhỏ của Hổ Nữ cũng biến thành bánh bao lớn rồi nhỉ.
"Đệ đệ, ngươi đang cười cái gì, sao lại quái dị đến vậy?" Diệp Lam Vũ vừa vào cửa đã nhìn thấy nụ cười hơi dâm đãng kia của Diệp Lãng.
"Không có gì! Tham khảo tình huống của ngươi thì chắc là cũng không thay đổi bao lớn rồi." Diệp Lãng lắc đầu, sau đó nhìn bộ ngực của Diệp Lam Vũ.
?? Bao lớn gì? Diệp Lam Vũ khó hiểu, mà nếu nàng hiểu được Diệp Lãng đang nghĩ cái gì thì chắc nàng sẽ một cước đá bay Diệp Lãng mất.
"Đại bao, đương nhiên là ăn bao lớn rồi!" Diệp Lãng nghiêm trang nói. "Tỷ, hôm nay ta không đi học viện mà, hôm qua chả nói với ngươi rồi sao?"
"Ta biết ngươi muốn né những người ấy, bất quá bọn hắn đã đuổi đến tận đây rồi, đang tụ tập ngay ngoài cửa kìa, ngươi có muốn gặp bọn họ không?" Diệp Lam Vũ cười hỏi.
"Không! Nói cho bọn hắn biết ta không còn cái gì cho bọn hắn nữa, đã cho quá nhiều rồi, còn lại tự mình nghiên cứu đi!" Diệp Lãng cau mày nói.
"Ta biết, cho nên ta đã đuổi bọn hắn đi rồi!" Diệp Lam Vũ vẫn cười cười như trước, với hiểu biết của nàng về đệ đệ tự nhiên biết hắn không muốn gặp người ta, hơn nữa nàng cũng không hy vọng có người làm phiền đệ đệ của mình.
"Vậy ngươi còn chạy tới hỏi ta làm cái gì?" Diệp Lãng thuận miệng hỏi.
"Ta chỉ tới thăm ngươi một chút không được à?" Diệp Lam Vũ nhéo nhéo mặt Diệp Lãng, cười nói.
Nàng chỉ thuần túy đến nhìn DIệp Lãng mà thôi, có cơ hội ở cùng một chỗ với Diệp Lãng thì nàng sẽ không bỏ qua. Cái loại tình huống này, nói dễ nghe một chút là xem đệ đệ mình như bảo bối, nói khó nghe một chút là quá mức cưng chiều!"
"Thật không?"
"Không được à!" Diệp Lam Vũ nắm cái mũi Diệp Lãng, mặt mang vẻ mỉm cười nói.
"Ta chưa nói không được à, ta chỉ hỏi có phải thật hay không thôi, ta không có ý kiến!" Diệp Lãng che cái mũi lại, biểu tình vẫn ngơ ngẩn như trước.
"Cái này còn được." Diệp Lam Vũ mỉm cười nói.
"Dù sao ta có ý kiến cũng vô dụng, trước khi ngươi có bạn trai ta cũng chỉ có thể đảm đương nhân vật như vậy thôi! Ai, không biết đời này ngươi có lấy được chồng không nữa, nếu không thì ta bị phiền toái đến chết quá!" Diệp Lãng nhìn bầu trời, có chút ủy khuất nói. Mà hắn tựa hồ không phát giác tỷ tỷ ở bên cạnh đã sắp bạo phát rồi.