"Thành Thiên à, tiểu tử nhà ngươi lần nào cũng làm người khác kinh hỉ a!" Hoàng Đế cười nói với Diệp Thành Thiên, tuy miệng nói kinh hỉ nhưng cũng quen rồi, cảm thấy cũng "thường thôi".
Dù sao lần này Diệp Lãng chỉ bày ra luyện kim vũ khí của hắn thôi, thắng vì đánh bất ngờ chứ cao siêu gì, đổi thành bất cứ ai cũng có thể làm được.
Dưới sự chúc mừng của cả đấu tràng, sự xấu hổ giận dữ của Lý Đan Đằng ngày càng mãnh liệt, hắn không thể nào tin rằng mình đã thất bại, hơn nữa bại đơn giản đến vậy, không có một chút lực hoàn thủ nào!
Hắn không chịu thua, tuyệt không chịu thua!
"Diệp Lãng! Ngươi đứng lại cho ta!" Lý Đan Đằng thừa dịp đệ nhất Kiếm Thánh không chú ý, đột nhiên xông ra ngoài. Dưới cơn thịnh nộ, hắn phát động ra cực mạnh đấu kỹ kiếp này của mình!
Cứ như vậy, dưới ánh mắt của toàn trường, hắn làm một chuyện bị người khinh bỉ, thua không ngóc đầu lên được nên đánh lén sau lưng người ta!
Diệp Lãng vẫn đang đi về phía trước, tựa hồ không có chú ý đến đấu khí cường đại từ đằng sau tiến đến...
Lúc này mọi người đều muốn ngăn trở Lý Đan Đằng, không cho hắn xúc phạm đến người mà tất cả mọi người đều muốn bảo vệ - Diệp Lãng!
Đệ nhất Kiếm Thánh đứng gần đấy nhất cũng muốn ngăn cản. Bất quá không phải vì bảo hộ Diệp Lãng mà vì bảo hộ cháu của mình, ngăn cản đại họa mà hắn gây ra, không muốn nhìn thấy cháu mình bị hủy khi mình vẫn còn tại thế!
Nhưng mà hắn đã phân thần một lát rồi, bây giờ muốn đuổi tới không biết kịp hay không nữa, chỉ có thể dùng hết tốc độ mà thôi, hy vọng có thể vượt qua!
Những người khác đâu?
Ngay cả đệ nhất Kiếm Thánh ở gần đều như thế, những người khác càng không cần phải nói, bọn họ ngoại trừ chỉ có thể giương mắt ra nhìn, nhiều nhất là hô to thôi...
"Đệ đệ, cẩn thận! !"
"Diệp Lãng..."
Đám người Diệp Lam Vũ và Thất công chúa hét lên, nhắc nhở Diệp Lãng, cũng đều nhảy ra, vọt về phía Diệp Lãng, tuy biết mình không thể đuổi kịp nhưng các nàng sao có thể đứng yên, ngồi yên đằng kia được?