Khi Lý Đan Đằng tiếp cận Diệp Lãng, hắn liền quăng đi khẩu luyện kim đại pháo, cứ như vậy mà quăng đi một cái luyện kim vũ khí uy lực thật lớn như vậy, giống như thứ ném đi là một thứ thật bình thường gì đó.
"..."
Vì động tác này của Diệp Lãng làm toàn trường líu lưỡi, kể cả Lý Đan Đằng đang vọt tới chỗ Diệp Lãng cũng vậy!
Rất nhanh sau đó mọi người đã hiểu ra việc Diệp Lãng quăng xuống khẩu luyện kim đại pháo kia là một sách lược thực bình thường, đồng thời cũng hiểu được một điều là, luyện kim vũ khí của Diệp Lãng không chỉ một món...
"Ê, cẩn thận bom!" Diệp Lãng ném ra vài vật phẩm hình trụ nhỏ nhỏ, giống như cục "gì gì đó" (không dám dịch bậy...) về phía Lý Đan Đằng.
"Bom!?" Lý Đan Đằng lập tức né ra, luyện kim bom hắn cũng từng nghe nói rồi, mà có uy lực của khẩu luyện kim đại pháo kia làm gương nên hắn cũng nghĩ rằng uy lực của những quả bom nhỏ này cũng không phải tầm thường.
"Oanh!"
"Oanh!"
"Oanh..."
Siêu cấp bại gia tử này không làm cho người khác thất vọng, luyện kim vật phẩm của hắn không có một cái đơn giản, toàn bộ đều mạnh mẽ vô cùng, uy lực của nó làm cho người ta hết hồn!
Mà người cảm giác rõ nhất là Lý Đan Đằng chứ ai, hắn lên xuống qua lại, tránh né một đám bom rậm rạp. Chỉ có điều bom nhiều lắm, cuối cùng hắn vẫn chịu cảnh thương tích đầy mình, không phải, là "vô y" chứ, quần áo toàn thân đã bị tạc bay đi đâu cả rồi!
Cũng không biết là chỉ quần áo thảm như vậy thôi hay cả thân thể cũng thế nữa!
Diệp Lãng thì sao? Đang đứng ngẩn người ở kia kìa, không biết là đang suy nghĩ nên dùng gì tiếp theo hay vẻn vẹn chỉ là thưởng thức thành quả của mình!
"Tên hỗn đản nhà ngươi, ta muốn giết ngươi!" Nhìn bộ dáng "vui sướng khi người gặp họa" của Diệp Lãng, Lý Đan Đằng xấu hổ và giận dữ không thôi, hắn đã có điểm mất lý trí rồi, giờ hắn đã quên béng cái nguyên tắc "điểm đến là dừng" rồi.