"Ra cái đầu của ngươi, ta làm quái gì còn đề mục nào đâu, chuyện lần này là ngươi gây ra, tự ngươi giải quyết đi." Hoàng Đế trở lại trên vương tọa, nói với Diệp Lãng.
"Muốn ta ra đề mục? Cũng được!" Diệp Lãng nhìn Hoàng Đế: "Chuyện hôm nay chỉ có từng này thôi sao, không còn chuyện gì khác?"
"Không có, ngươi cứ trở về ngẫm nghĩ xem! Nhìn xem cho ai đề mục gì thích hợp, tất cả đều tự ngươi quyết định." Hoàng Đế cười nói.
"Chỉ vậy mà người còn bảo ta đến đây làm gì, tùy tiện thông tri một chút không được à!" Diệp Lãng nói thầm.
"Ngu ngốc, bây giờ ngươi đang nắm giữ tương lai của đế quốc..." Thất công chúa tức giận nói, nàng biết Diệp Lãng không hiểu rõ tình huống.
Làm cho Diệp Lãng ra đề, theo một góc độ nào đó mà nói chính là cho hắn chọn thái tử cho nên mới thận trọng như vậy, gọi hắn đến đây đối thoại trực tiếp.
Tin rằng nếu Diệp Lãng quay về, suy nghĩ xem cho ai vấn đề gì, trong lúc đó, những vương tử công chúa, còn có rất nhiều đại thần đều cố gắng thể hiện hữu hảo với hắn, hy vọng mình hoặc phe phái của mình đạt được ích lợi lớn nhất.
Kỳ thật việc này chẳng khác nào đưa Diệp Lãng vào vị trí trung tâm của sự tranh đoạt quyền lực, hơn nữa trong tay hắn lại nắm quyền quyết định không nhỏ nữa!!
Cũng vì thế mà khi biết Hoàng Đế quyết định việc này, cơ hồ tất cả mọi người đều sợ ngây người, mặc cho ai cũng không thể tưởng tượng được Hoàng Đế sẽ trao quyền lợi lớn như vậy cho Diệp Lãng. Chẳng lẽ nói, Hoàng Đế cố ý truyền ngôi cho Thất công chúa?
Bây giờ Thất công chúa là vị hôn thê của Diệp Lãng, mà Diệp Lãng lại có quyền lợi lớn như vậy, đây chẳng phải là để Thất công chúa chiếm tiện nghi sao.
Mà trong mắt mọi người, vô luận là bề ngoài hay trí tuệ, Thất công chúa cũng không phải là người nổi bật nhất, tuyệt đối không phải là một sự lựa chọn tốt nhất, nếu nàng lên ngôi hẳn sẽ có rất nhiều sự tranh chấp.