"Ước hội thì cứ đi chung với nhau, xem ca kịch hay ăn một bữa cơm vân vân, cho tới bây giờ chúng ta vốn chưa cầm tay nhau nữa là. Mẹ ta nói nữ hài tử không được tùy tiện như vậy." Chân Tiểu Yên nói.
"... , Kính nhờ, ngươi như vậy làm sao đấu qua Sa Lan, ngươi nhìn nàng xem, cả người nàng như dán lên người Mạc Á. Mụ béo à, ngươi như vậy không được đâu, nếu không thì buổi tối chuốc cho Mạc Á uống quá chén, sau đó ngươi liền... ha ha..."
"Đi tìm chết a! ! Nói đàng hoàng xem ta phải làm thế nào mới có thể thắng được Sa Lan, bây giờ nàng cứ bu theo Mạc Á không ngớt." Đối với chuyện tiếp xúc thân thể như vậy trong lòng Chân Tiểu Yên cực lực bài xích, mà lý do cũng chỉ chính cô ta biết mà thôi.
"Ngươi cứ như vậy thì rất khó có thể chiến thắng Sa Lan, tối thiểu ngươi cũng phải để người ta nắm tay, nếu không thì tất cả nam nhân đều thích ở chung với Sa Lan hơn."
"Nắm tay... Được rồi, ta để cho hắn đụng vào tay ta vậy!" Chân Tiểu Yên tựa hồ thực cố gắng mới có thể làm ra một cái quyết định như vậy.
"Chỉ vậy thôi còn không được, ngươi còn phải để hắn ôm, hôn..." Diệp Lãng tiếp tục nói.
"Không được! !" Chân Tiểu Yên lập tức lắc đầu phủ quyết.
"Kính nhờ, ngươi rốt cuộc có thích người ta hay không, chuyện như vậy trong yêu đương thực bình thường, cũng không phải bắt ngươi lấy thân báo đáp."
"Không được là không được, ta thích hắn nhưng chuyện như vậy thì không được, trừ phi hắn cưới ta!"
"Ngươi cũng quá cổ hủ đi, như vậy ta không giúp ngươi được, tự ngươi nghĩ cách đi!" Diệp Lãng không hề để ý đến Chân Tiểu Yên nữa, cứ như vậy mà thắng mới là lạ.
"Ngươi không giúp ta thì ta sẽ không cho ngươi cơm ăn! !"
"Tự mình sẽ cướp lấy..."
"Ngươi..."
...
"Hai người các ngươi chẳng lẽ không phát hiện vấn đề ở đâu sao?" Hảo bằng hữu luôn luôn bàng quan thật sự bó tay với hai người kia.