"Diệp Lãng, cái câu sau đó của ngươi là có gì? Cái gì mà ta muốn béo cũng khó?"
"Bởi vì năng lực hấp thu của ngươi chỉ bằng một phần mười người bình thường, cho nên ngươi phải ăn gấp mười lần mới có thể duy trì thân thể của ngươi được, chỉ khi ngươi ăn hơn chừng đấy mới có thể béo phì!" Diệp Lãng giải thích.
"Ha ha, thật tốt quá, sau này ta sẽ không béo phì nữa, còn có thể thích ăn gì thì ăn!" Chuyện này đối với Chân Tiểu Yên tuyệt đối là một tin tốt.
"Vấn đề ở chỗ nếu ngươi ăn thiếu thì sẽ ngày càng gầy đi, đôi khi còn té xỉu, còn... Quên đi, có nói ngươi cũng chẳng hiểu, tóm lại thực phiền toái. Bất quá cũng may là có thể từ từ điều trị được, chỉ cần ba bốn năm là có thể khôi phục lại bằng bảy tám thành so với người thường, như vậy cũng đủ rồi." Diệp Lãng nhìn Chân Tiểu Yên vẫn đang mỉm cười, hắn nhíu mày lại, vì hắn phát hiện Chân Tiểu Yên cười có điểm không bình thường.
"Hắc hắc, ta không cần!" Chân Tiểu Yên lắc đầu, sau đó nói tiếp: "Ta muốn như vậy hơn, nếu khôi phục thì ta lại ăn thành một mụ béo bự nữa cho xem, như vậy không phải càng có vấn đề hơn sao? Còn có, bình thường ta đã ăn gấp mười lần người thường rồi, hơn nữa cho dù ăn thiếu đi thì ngươi cũng có biện pháp mà."
"... , mụ béo chết tiệt nhà ngươi dám đánh chủ ý đến ta, đúng vậy, ta có dược có thể giúp ngươi duy trì thân thể như vậy, nhưng thực đắt tiền!" Diệp Lãng nhìn Chân Tiểu Yên đang cười cười kia, hắn bó tay rồi.
"Đắt mới tốt, ngươi không phải thích bại gia sao?" Chân Tiểu Yên cười nói đùa.
"Nói cũng đúng, thế thì cứ như vậy đi! Nếu so với ngày trước người đầy thịt thì như vậy tốt hơn a." Diệp Lãng khoát tay nói, ném chuyện này sang một bên.
Kỳ thật, cho dù hắn không điều trị thân thể Chân Tiểu Yên thì thân thể nàng cũng sẽ từ từ hồi phục, bất quá sau này, cho dù Chân Tiểu Yên ăn đến chừng nào đi nữa, cho dù là vượt qua trước kia thì nàng cũng không thể béo ra được, vẫn chỉ duy trì dáng người hiện tại mà thôi.