Ca khúc đã kết thúc người lại chưa tán đi, tất cả mọi người đều lẳng lặng nhìn về phía sân khấu. Không một ai phát ra thanh âm gì, chỉ sợ đem cảm giác vi diệu kia đuổi đi mất!
Lúc này, là một trong những diễn viên chính của sự kiện - Mạc Á cũng xuất hiện trước mặt mọi người, đứng trước sân khấu nhìn lại. Mà một trong những diễn viên chính khác - Sa Lan cũng hiểu được nàng đã hoàn toàn bị đánh bại. Lúc này nàng chỉ hy vọng là --
Chân Tiểu Yên trước mặt là giả! !
Nếu là thật thì nàng cũng chỉ có thể tiếp thụ việc cùng Chân Tiểu Yên chia xẻ Mạc Á, nàng hy vọng địa vị của mình trong lòng Mạc Á đừng thấp hơn Chân Tiểu Yên là được.
Chỉ là sau chuyện này, tin rằng rất nhiều người đều biết đến kết quả!
Cứ như vậy, dưới ánh mắt chúc phúc của toàn trường, Chân Tiểu Yên và Mạc Á nhìn nhau, cứ đứng nhìn như vậy...
Thời gian từng phút trôi qua!
"Uy uy, các ngươi cũng nên động đậy đi chứ, đã qua mười phút rồi, các ngươi nhìn chưa chán à?!
"Mụ béo, đi thôi! Ngươi vất vả như vậy không phải vì hôm nay, vì thời khắc này sao?" Diệp Lãng nhìn Chân Tiểu Yên đứng ngây như phỗng trên sân khấu, lại không chịu đi về phía Mạc Á, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía mình, tựa hồ trưng cầu sự đồng ý từ mình vậy.
Có lẽ là vì trong khoảng thời gian này, hầu như bất cứ chuyện gì Chân Tiểu Yên đều phải trải qua sự đồng ý của Diệp Lãng cả, bởi vậy cũng dần trở thành thói quen, cho dù làm chuyện của riêng mình cũng phải nhìn ý tứ của Diệp Lãng.
Có lẽ là nàng có điểm sợ hãi kết quả này, tuy nàng biết mình xứng đáng đạt được kết quả như vậy, nhưng khi thời khắc này thật sự đến với nàng thì nàng lại có chút không biết làm sao, do dự và sợ hãi. Mà đây cũng chỉ là chuyện thường tình của con người mà thôi.
Có lẽ, cũng vì một "có lẽ" khác, cái "có lẽ" mà chính nàng cũng không biết...
"Ta... Ta đi qua đây..." Chân Tiểu Yên tiếp tục nhìn Diệp Lãng một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi đi về phía Mạc Á.