"Lại ngẩn người , mau nói cho ta biết vì sao đến trễ như vậy?" Diệp Lam Vũ lấy ngón tay điểm nhẹ một cái lên trán Diệp Lãng.
"Còn không phải vì mụ béo này, nữ nhân a, cứ mài mài chít chít như vậy." Diệp Lãng khoát tay, nhìn cô gái bên cạnh nói.
"Mụ béo?"
Theo ánh mắt của Diệp Lãng, Diệp Lam Vũ cẩn thận quan sát cô gái kia. Đến tận bây giờ nàng vẫn không chú ý đến cô gái này, mà giờ nhìn đến thì lại không thể hiểu được ý của từ "mụ béo" mà Diệp Lãng nói là gì.
Người thiếu nữ trước mắt này mặc một thân áo bó sát người cùng váy ngắn màu đen, đem dáng người hoàn mỹ phô hiện ra trước mắt mọi người, tuyệt đối không có một chút quan hệ với cái từ "béo" kia, muốn nói béo cũng là "béo" ở bộ ngực và cái mông, là một bộ ngực cao mông nở làm cho nữ nhân đố kỵ làm cho nam nhân điên cuồng.
Phối hợp với cái eo nhỏ mảnh khảnh, cặp đùi đẹp thon dài, quả thực là ma quỷ dáng người!
Hơn nữa làn da trắng nõn tinh tế, còn có khuôn mặt nhỏ nhắn như phấn điêu ngọc mài, mái tóc dài đen bóng thướt tha, mị lực của người thiếu nữ này có thể hấp dấn bất cứ ánh mắt của kẻ nào!
Mà kiểu tóc của người thiếu nữ này cũng thực khác biệt, Diệp Lam Vũ chưa từng gặp qua bao giờ, cũng là kiểu mà bây giờ nàng thích rồi... Đằng sau cô gái cuốn lên một cái búi tóc, bên trên còn cắm một ít lông chim màu trắng. Tóc là thẳng, nhưng khi những cây lông chim này ghim vào thực tự nhiên trở thành tóc quăn.
Hết thảy hết thảy làm cho nàng giống như trở thành một tiểu công chúa xinh đẹp, bên trong vẻ cao quý còn mang theo một chút đáng yêu, một chút bướng bỉnh.
"Hừ, còn không phải vì ngươi sao, ngay cả quần áo cũng không chuẩn bị tốt cho ta, còn phải đi sửa lại!" Cô gái kia hừ nhẹ, kháng nghị.
"Kính nhờ, ta đã sớm chuẩn bị tốt cho ngươi rồi, ai mà biết bộ ngực ngươi nhỏ như vậy..." Diệp Lãng không chút khách khí nói.