"Vậy thì hơi phiền phức một chút, nghĩ biện pháp xử lý đối thủ của ngươi, khiến cho các nàng không thể tham gia cuộc thi bằng mọi cách có thể như là bắt cóc, đe họa, hủy dung nhan của các nàng, hạ độc các nàng!" Diệp Lãng lại đưa ra thêm một cách, nhưng mà dường như cách cách này có điểm khang khác...
"Dừng...dừng, cách này cũng không tốt, đổi một cái khác, phải là một cách không làm hại người khác, cách bình thường một chút!!" Chân Tiểu Yên bắt đầu không chịu nổi Diệp Lãng, nàng sợ hắn sẽ làm như thế thật.
"Được rồi, bỏ qua vậy, dùng đến cách cuối cùng, nhưng mà biện pháp này sẽ rất khổ hạnh, ta sợ sẽ không kịp thời gian cho nên phải hành động ngay lập tức! Chúng ta phải đi ngay bây giờ đến tận ngày thi tài mới trở về, nhờ các ngươi thông báo với người nhà của chúng ta một chút, còn xin phép với nhà trường hộ." Diệp lãng vừa nói, vừa chuẩn bị rời đi, cũng nhờ người khác thông báo.
Chân Tiểu Yên mơ hồ, không rõ là Diệp Lãng muốn làm gì.
"Đi thôi, đừng có ngây người ra nữa! Tin ta đi, lần này ngươi nhất định sẽ giành được giải nhất, xem ra lần này ta lại bại gia không thành rồi." Diệp lãng chán nản lắc đầu.
Chân Tiểu Yên không tin mà vẫn đứng dậy, cứ như vậy mà nửa tin nửa ngờ đi theo Diệp Lãng.
Trước khi đi, Diệp Lãng cười gian một tiếng, nói với Sa Lan: "Con heo kia, đoạn thời gian này tốt nhất là ngươi nên cẩn thận một chút, đừng để đến lúc xảy ra chuyện gì đó lại oán ta."
"Ngươi muốn làm gì? Ta không sợ ngươi đâu!!" Sa Lan cố gắng bình tĩnh nói.
Mà lúc này Diệp Lãng cũng không thèm để ý đến Sa Lan nữa, mang theo Chân Tiểu Yên rời đi, qua hơn hai mươi ngày sau, mãi cho đến khi cuộc thi bắt đầu hai người vẫn chưa xuất hiện.
Sau khi rời đi...
"Diệp Lãng, tại sao lại giúp ta." Chân Tiểu Yên rất nghi hoặc, nàng không hiểu vì sao mà Diệp Lãng lại đột nhiên giúp mình, với kiểu tính cách như thế kia thì không có lý do để nhúng tay vào chuyện này, hay là vì hắn đã đặt cược mình thắng? Càng không có khả năng.