“Hàn Băng Vũ Tiễn”
Sau khi nói xong Diệp Lam Vũ vẫy tay một cái, rất nhẹ nhàng phóng ra một cái ma pháp quần công khá cao cấp, tên như nghĩa chính là Hàn Băng Tiễn được thăng cấp.
“Mà ơi, sao ta lại quên mất tiểu nãi nãi này chứ...”
Đám người kia bây giờ mới hối hận, bắt đầu cảm thấy bản thân mình quá ngu ngốc rồi, sao lại quên mất Diệp Lam Vũ, nàng không chỉ là cô gái xinh đẹp có sự hấp dẫn vô hạn, mà còn là một cao thủ cực kì bạo lực.
Cái được gọi là cao thủ có thứ hạng ở học viện, thì vị tiểu nãi nãi này là người đứng đầu trong đám đó, người bình thường không dám đắc tội, mà mấy tên công tử ca vớ vẩn đứng trước mặt nàng, cũng chỉ giống như con kiến, nàng muốn chơi đùa thế nào thì sẽ như thế.
“Đã nói rồi, các ngươi chạy cho nhanh, đến lúc bị thương rồi mới tỉnh ra, ngu ơi là ngu?”
Diệp Lãng lắc đầu, thở dài một tiếng, sau đó cùng đồng học của hắn đi đến Luyện Kim Học Viện.
Mà Diệp Lam Vũ cũng như thường lệ, đến Luyện Kim Học Viện thì cùng Diệp Lãng tách ra, đi về phía Ma Pháp Học Viện của nàng, trước kia đã từng nói qua, Luyện Kim Học Viện vốn đã an toàn.
Sau vài lần như thế, đám người ngu ngốc đó cũng đã hiểu ra, nếu muốn nhân dịp Hổ Nữ đi vắng để bắt nạt Diệp Lãng, thì nhất định phải vượt qua Diệp Lam Vũ. Mà cũng có vài người rất cẩn thận đi tìm hiểu xem ngoài Diệp Lam Vũ còn có ai nữa không, bọn họ cũng xác định được tối thiểu còn có một công chúa, “vị hôn thê” của Diệp Lãng.
Vì thế bọn họ đều từ bỏ, ít nhất là không dùng bạo lực, chỉ có thể dùng mưu mẹo xảo trá để chỉnh, nhưng hình như bọn họ cũng đã coi thường cả Diệp Lãng, dường như nếu không có những người kia, Diệp Lãng chính là một đống rau.
Mà trong vài năm tiếp theo, vì Diệp Lãng “khiêm tốn” cho nên rất nhiều người quên mất sự tồn tại của hắn, những người đố kị hắn trước kia cũng dần lớn lên, suy nghĩ cũng chín chắn hơn, cũng không có ý tưởng tiếp tục bắt nạt Diệp Lãng nữa.