"Được rồi, thiếu gia à, ta phải đi rồi! Giúp ta cố gắng chiếu cố bản thân cho thật tốt, được không?" Hổ Nữ nhìn Diệp Lãng, có chút không đành và lo lắng.
Giúp ta cố gắng chiếu cố bản thân cho thật tốt, được không?
Những lời này làm Diệp Lãng xúc động thật sâu, loại cảm giác này không thể dùng từ ngữ để biểu đạt được.
"Được, nhất định..."
Diệp Lãng nhìn theo đội ngũ hộ tống Hổ Nữ đi xa, mãi cho đến khi không nhìn thấy bóng xe ngựa của Hổ Nữ nữa nhưng hắn vẫn ngẩn người một hồi lâu như vậy. Nếu không phải Diệp Lam Vũ nói chuyện, phỏng chừng hắn vẫn cứ đứng ngẩn ra như vậy.
"Tiếc nuối a! Có phải là đang hối hận vì sao lại không ích kỷ một chút hay không?" Diệp Lam Vũ cười cười đứng bên cạnh Diệp Lãng, nhẹ nhàng nói.
"Tiếc cái gì. Ta lại không phải là người bình thường! Ích kỷ? Trong từ điển của ta chỉ có vô tư dâng hiến!" Diệp Lãng có phần khoe mẽ mà nói, ai cũng có thể nhận ra được hắn đang phô trương...
"Được rồi, không nói cái này nữa. Ta rất kỳ quái vì sao mà ngươi yêu thương nàng như vậy lại không đích thân đưa nàng trở về?" Diệp Lam Vũ cũng không muốn kích thích Diệp Lãng, nhìn thấy hắn khó chịu nàng cũng không thoải mái gì.
"Ta cũng muốn đưa, nhưng các ngươi có cho ta đi không?" Diệp Lãng hỏi ngược lại.
"Không!" Đáp án của Diệp Lam Vũ và Long An Kỳ rất rõ ràng, các nàng làm sao có thể yên tâm để hắn đi ra ngoài được, các nàng sẽ kiên quyết phản đối.
"Không chỉ có các ngươi sẽ không đồng ý, nàng cũng sẽ không đồng ý." Diệp Lãng nhìn hướng Hổ Nữ tiêu thất, lãnh đạm nói.
Nàng sẽ không đồng ý, không chỉ vì suy nghĩ như hai mẹ con Long An Kỳ mà còn có điều cố kỵ khác, nàng không muốn Diệp Lãng bị tộc nhân của nàng nhìn thấy, nàng không biết tộc nhân của nàng sẽ đối xử với thiếu gia mình ra sao.
Chuyện này Diệp Lãng cũng có thể đoán được, trước kia cũng từng nói qua rồi, khi Hổ Nữ nói về nhà của nàng, Thập Tam công tử nói muốn đến nhà nàng nhìn xem nhưng nàng lập tức phản đối, đối với cô gái luôn thuận theo Thập Tam tiểu công tử này mà nói thật đúng là rât hiếm thấy.