Chỉ là, mặc dù Diệp Lãng chuyển thế thành công, cũng tìm được một thân phận hợp với "nguyện vọng" của hắn, nhưng trí nhớ của hắn cũng không hoàn toàn đầy đủ, mà linh hồn hắn tựa hồ cũng bị phong bế một phần, làm cho hắn chuyển thế cũng không đầy đủ.
Có lẽ đây cũng là cái giá phải trả để chuyển thế, giống như truyền thuyết, uống Mạnh Bà Thang quên đi tất cả, hết thảy đều làm lại từ đầu.
Tình huống này nếu như không có cơ duyên, có lẽ sẽ cứ như vậy cả đời, đến tận khi chết có lẽ cũng sẽ không có được linh hồn đầy đủ. Nhưng thực là may mắn, lần này Thập Tam thiếu gia bị sét đánh một cái, làm cho linh hồn vốn đang bị tách ra của hắn lại dung hợp.
Lúc này Thập Tam thiếu gia chính là Diệp Lãng, hắn có được trí nhớ của bản thân mình kiếp trước, đồng thời cũng có được trí nhớ của kiếp này bởi đây đều là tự hắn trải qua, cũng không phải kế thừa trí nhớ của người khác, mà thật sự là do tự mình nhận thức.
Hắn cũng không phải là cái loại đoạt thân thể người khác mà hắn là chuyển thế trọng sinh, hắn rõ cảm giác được rõ ràng tình cảm giữa mình và Hổ Nữ, Diệp Lam Vũ, Long An Kỳ, đây là tình cảm mà cả đời này hắn không thể quên được, đây cũng không phải là chuyện xưa.
Lúc này cũng có thể giải thích nguyên nhân đặc thù của Thập Tam thiếu gia, vì sao trí lực hắn không phát triển được, mà nhiều công năng của đầu óc hắn lại phi thường như vậy, đó là vì hắn khuyết thiếu một phần linh hồn mà thôi.
Bây giờ linh hồn đã đầy đủ, hắn sẽ không phải là một tên ngốc nữa, sẽ là một người bình thường, hơn nữa lại là người đã trải qua hai kiếp làm người, hắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác, đối đãi với sự vật sự việc cũng thông suốt hơn.
"Tỷ, ngươi cũng trở nên thông minh." Diệp Lãng nhẹ nhàng cười nói.
"Đương nhiên, tỷ tỷ ngươi là băng tuyết thông minh, thiên tư hơn người... Vân vân, lời này của ngươi là có ý gì, ý ngươi là trước kia ta rất ngốc sao?" Diệp Lam Vũ còn đang kiêu ngạo tự hào, đột nhiên phát hiện ý cười trên mặt Hổ Nữ, lập tức liền lĩnh ngộ được ý tứ của Diệp Lãng.