"Đúng là không biết nói chuyện!" Thất công chúa lặng lẽ nói Diệp Lam Vũ một câu, sau đó đi lên nói chuyện với cô gái kia: "Thực ngại quá, hai tỷ đệ bọn họ đều không biết ăn nói, Diệp Lãng bị người ngáng chân nên mới như vậy, thực đắc tội, mong ngươi không nên tức giận. Diệp Lãng, mau xin lỗi người ta đi."
"Ừ, thực xin lỗi." Diệp gia Thập Tam thiếu gia rất thành thực, tuy hắn bị người ngáng, nhưng hắn nghĩ mình đổ nước trái cây lên người khác cũng là có lỗi, ít nhất cũng cần giải thích một tiếng.
"Một câu bị ngáng, một câu thực xin lỗi là có thể xóa sạch mọi chuyện sao?" Cô gái lạnh lùng nói, thái độ rõ ràng là không chấp nhận giải thích.
"Vậy ngươi muốn thế nào?" Diệp Lam Vũ có chút mất hứng hỏi, nàng cho rằng đệ đệ của mình đã xin lỗi rồi thì ngươi phải chấp nhận chứ.
Thái độ của Diệp Lam Vũ làm cô gái tức giận hơn một chút, nàng cũng đang rất tức giân, bị người hất nước trái cây vào người còn chưa nói, lại bị người ta nhìn lén quần lót, hơn nữa hắn lại còn nói to lên nữa.
Hết thảy đều làm cho lửa giận của cô gái đạt đến một độ cao trước nay chưa từng có, mà bây giờ lại cao hơn một bậc nữa. Dưới tình huống đó, nàng đã nói ra một câu mà làm cho thật lâu về sau nàng vẫn cảm thấy hối hận.
"Hừ! Thế nào? Ngươi liếm khô hết thì ta sẽ bỏ qua."
"Ngươi muốn chết phải không, nếu muốn thì ta sẽ thành toàn ngươi! Đệ đệ..." Diệp Lam Vũ lạnh lùng nói, đồng dạng, Thất công chúa và Hổ Nữ cũng thật tức giận, lời này hoàn toàn là sỉ nhục người khác.
Kỳ thật cô gái kia nói ra câu ấy cũng có một chút hối hận. Mình cũng không nên nói như vậy a. Chỉ là nàng còn chưa kịp nghĩ xem nên làm cái gì bây giờ thì lại xảy ra một chuyện không bao giờ nàng nghĩ tới.
"A!" Cô gái sợ hãi thét lên.
"A..." Mọi người há to miệng, ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mặt.
Một cái đầu lưỡi nho nhỏ của một thiếu niên liếm trên khuôn mặt thanh tú tuyệt luôn của một cô gái, mặt cô gái lại toát ra vẻ kinh ngạc, dại ra...