Trong một tòa đình viện tĩnh mịch, đẹp đẽ có một bé gái ước chừng năm sáu tuổi đang ngẩng đầu, đôi mắt to đen nhánh nhìn một nữ tử có khuôn mặt tinh xảo.
Nữ tử này nắm bàn tay nhỏ bé của bé gái vào trong lòng bàn tay, thân ảnh xinh đẹp mặc một bộ váy dài, đôi mắt trong sáng mà thanh tịnh, rực rỡ như sao, mái tóc trắng tung bay sau lưng, nhìn qua giống sáng long lanh.
Nữ tử lung linh nhìn qua bé gái, bộ váy dài màu xanh trắng giống như bạch ngọc khẽ điểm một chút màu xanh, toàn thân không có bất kỳ trang sức nào, vô cùng đơn giản, thế nhưng lại xinh đẹp tự nhiên, thanh nhã, thanh tú, vừa mới mở miệng đã đột nhiên quay đầu về phía sau.
Trong mắt nữ tử thanh nhã này xuất hiện một nam tử mặc áo bào xanh, nam tử mặc áo bào xanh quen thuộc này không phải ai khác chính là Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nhìn qua nữ tử trước mắt, hai hàng lông mi nhíu lại, khẽ cắn môi, hàm răng mơ hồ hiển hiện, trắng sáng như ngọc.
Khuôn mặt của nàng giống như là một khối ngọc tinh xảo được chạm khắc, coi như là những người khó tính nhất cũng không tìm thấy bất luận khuyết điểm nhỏ nhặt nào, nàng hoàn mỹ, giống như tất cả nữ tử xinh đẹp trong trần thế so với nàng đều trở thành trần tục.
Sắc mặt nữ tử này lại không có quá nhiều biến hóa, giống như đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay, nàng chỉ kéo tay bé gái này, khẽ nắm chặt tay nữ nhi của mình, nhìn qua Lục Thiếu Du rồi nói:
- Ngươi tới đây làm gì?
- Ta tới ước hẹn, cách ước định lúc trước, thời gian dường như quá dài.
Bỗng nhiên khi ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn vào trên người bé gái này, sắc mặt đột nhiên cứng lại, trong lúc vô hình có huyết mạch cảm ứng khiến cho hắn biết đứa bé trước mắt này có quan hệ với hắn.
- Mẫu thân, có khách nhân tới.
Bé gái này thấy Lục Thiếu Du lập tức nở nụ cười với Lục Thiếu Du, khuôn mặt nho nhỏ giống mẫu thân nàng như đúc, tinh xảo mà hoàn mỹ.
- Nàng...
Lục Thiếu Du nhìn qua nữ tử này, ánh mắt kinh ngạc và nghi hoặc, đã mấy ngàn năm trôi qua, thế nhưng tiểu cô nương này lại không quá lớn.
- Nó không có quan hệ với ngươi, ngươi đã còn nhớ rõ ước định lúc trước thì động thủ đi.
Nữ tử này khẽ run rẩy nói, âm thanh cũng mang theo chút lạnh lùng, dứt lời, khí tức lạnh buốt tràn ra, khí tức man hoang phô thiên cái địa giống như thủy triều nhanh chóng xé rách không gian bao phủ Lục Thiếu Du.
- Nó có quan hệ với ta.
Trường bào màu xanh trên người Lục Thiếu Du run lên, quanh thân có chấn động vô hình lan tràn, cả phiến hư không trong nháy mắt này cứng lại, cỗ khí tức man hoang giống như thủy triều kia lập tức tiêu tán không thấy.