Khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to lớn nhìn qua bốn phía, Lục Thiếu Du lập tức nhìn Thần Linh Thánh Vương nói:
- Trời tạo nghiệt còn có thể sống, tự gây nghiệt khó mà sống được. Tất cả nên chấm dứt rồi.
- Tử Mông cảnh, làm sao ngươi có thể đột phá tới Tử Mông cảnh được chứ? Tại sao? Không, vô số năm qua ta cũng không thể nào chạm vào được nó, làm sao ngươi có thể?
Thần Linh Thánh Vương ở phía xa ngơ ngác nhìn qua Lục Thiếu Du, bỗng nhiên ánh mắt trầm xuống, phất tay đánh ra thần quang, thần quang khổng lồ rót vào trong Hám Thiên điện. Uy thế trên Hám Thiên điện cực lớn kia lần nữa đại thịnh, bên trên có thần quang vô tận phóng về phía Lục Thiếu Du.
- Đao thúc, ta giúp ngươi một tay.
Ánh mắt Lục Thiếu Du biến ảo, hai ánh mắt tử mông hỗn độn mênh mông như biển, không có quá nhiều chấn động mà chỉ lạnh nhạt phất tay một cái, sau đó trong lòng bàn tay có một đạo quang mang năng lượng lan tràn ra, rơi vào trên Khai Thiên Chí Tôn đao.
Xoẹt.
Quang mang năng lượng hỗn độn lan tràn ra, khí thế trên Khai Thiên Chí Tôn đao lần nữa ầm ầm đại thịnh, sát khí khuếch tán ra chung quanh, kim quang vạn trượng, một đạo đao mang đánh ra, đao mang được sương mù hỗn độn bao phủ, giống như là khai thiên, một đạo đao mang ngút trời bỗng nhiên bổ vào trên Hám Thiên điện kia.
Một đao rơi xuống, năng lượng b*n r*, thế nhưng cũng không có động tĩnh quá lớn, dưới sự ăn mòn của sương mù hỗn độn trên đao mang màu vàng kia, thánh quang trên Hám Thiên điện lập tức dễ dàng tiêu tán. Đao mang mênh mông trong chớp mắt này triệt để phóng thích ra, Hám Thiên điện rung động kịch liệt, trong khoảnh khắc bên trên lan tràn ra vô số khe nứt, ngay sau đó rạn nứt.
Rầm rầm.
Hám Thiên điện trong nháy mắt dễ dàng bị chém nát, giống như pháo hoa bắn tứ tung trên không trung. Một kiện hỗn độn thánh khí cao cấp nhất thế nhưng lại bị phá hủy như vậy trên không trung.