Trên Linh Vũ đại lục vô số sinh linh bỏ mạng, giữa không trung vô số cường giả Linh Vũ thế giới thần hồn câu diệt, hài cốt không còn, nguyên một đám cường giả tự bạo hồn anh. Lục Thiếu Du biết rõ, vì Linh Vũ thế giới, những sinh linh kia đều đã tận hết sức lực rồi.
- Ah!
Đạp nát hư không, hai mắt Lục Thiếu Du đỏ bừng, ngửa mặt lên trời bi thống như sấm sét cuồn cuộn, khiến người nghe cảm thấy cực kỳ bi thương, tim như bị đao cắt, cảm xúc thoáng cái lan tràn khắp toàn bộ sinh linh Linh Vũ thế giới.
Trong Linh Vũ thế giới, Đông Hải, Linh Vũ đại lục, Tổ Yêu Lâm, Linh Hoàng Nhai, Cổ Vực, hàng tỉ vạn sinh linh không có thực lực tham dự đại chiến không hề phủ phục nữa, nguyên một đám thân hình run rẩy đứng dậy, im ắng bi thống nhìn lên trời xanh, nhìn qua nguyên một đám cường giả quen thuộc trong Linh Vũ thế giới vẫn lạc, thần hồn câu diệt, hồn anh tự bạo, vô số sinh linh trong mắt chảy xuống huyết lệ, hàm răng cắn chặt lấy môi, móng đâm thật sâu vào lòng bàn tay khiến máu chảy xuống giọt giọt.
Hàng tỉ sinh linh im im lặng lặng ngẩng đầu nhìn xem, bọn hắn đang chờ đợi, chờ đợi thân ảnh quen thuộc kia đánh bại tất cả, thân ảnh quen thuộc kia có thể bảo hộ lấy toàn bộ Linh Vũ thế giới.
Bi thống im ắng, huyết lệ hòa lẫn nước mắt, giữa Thiên Địa đều là một mảnh thê lương, dưới im ắng bi thống như thế, tất cả sinh linh lòng như đao cắt, ruột gan đứt từng khúc!
- Thần Linh Thánh Vương, ta thề, thề phải nghiền xương ngươi thành tro, trọn đời không thể siêu sinh.
Bi thống, đau nhức tận tim, ruột gan đứt từng khúc, Lục Thiếu Du bật khóc, hận mình không cách nào bảo vệ Linh Vũ thế giới, hận mình không cách nào bảo vệ sinh linh Linh Vũ thế giới, bi thống chợt hóa thành năng lượng, Hỏa Viêm lam sắc ngập trời quanh người bắt đầu khởi động, lần nữa xông về phía Thần Linh Thánh Vương.