Cổ Nham lão quỷ từ trong âm thanh tựa hồ đã nhận ra thân phận người được, có lẽ còn là một người quen, sau đó sắc mặt liền trở nên dữ tợn, mắt thấy Lục Thiếu Du được người cứu đi, ánh mắt như ngọn núi kia cơ hồ như muốn điên lên, lập tức thân ảnh liền lướt đi, bàn tay huy động, một đạo chưởng ấn kh*ng b* chụp về phía vòng xoáy không gian kia, năng lượng kh*ng b* không gì so sánh nổi đông cứng không gian, chưởng ấn rơi xuống, vòng xoáy không gian lập tức sụp đổ.
- Cổ Nham lão quỷ, hiện giờ ta phải đi, ngươi sao có thể lưu lại được.
Giọng nữ thanh thúy từ cuối trời xanh truyền ra, sau đó từ từ tiêu tán, Cổ Nham lão quỷ cuối cùng không thể lưu lại Lục Thiếu Du và Tiểu Long, nhìn qua vòng xoáy không gian sụp đổ kia, nhưng lại không thấy dấu vết linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du, tiếng gầm gừ phẫn nộ lập tức cuồn cuộn vang vọng trời cao:
- Dám phá hỏng chuyện tốt của ta, ta sẽ không bỏ qua ngươi đâu.
Đối với Cổ Nham lão quỷ phẫn nộ gào thét, giọng nữ thanh thúy cuối hư không kia không hề hồi âm, giống như đã đi xa rồi vậy.
- Chạy mau.
- Chúng ta đi mau.
Trên hư không xa xa bốn phía, không ít Hóa Hồng cảnh nhìn thấy một màn này, sau khi rung động liền phục hồi tinh thần lại, lập tức nguyên một đám hoảng sợ mà trốn. Cường giả Hư Vô chi cảnh kinh khủng kia bị người phá hư chuyện tốt, vạn nhất phát tác lên người bọn hắn thì bọn hắn sợ rằng ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
Cả đám Hóa Hồng cảnh lập tức cấp tốc mà trốn, căn bản không dám ở lại đây thêm nữa.
Dãy núi xanh biếc, sinh cơ bừng bừng, vòng xoáy không gian lăng không hiển hiện, Lục Thiếu Du và Tiểu Long đạp không lao ra, thần thái cực kỳ chật vật, đối mặt với Hư Vô chi cảnh chính thức, thực lực bọn hắn lúc này cũng bất lực như vậy.